Văn Âm múa kiếm, bóng cây xung quanh cũng theo đó mà lay động. Vài đường kiếm quang đột ngột rạch ngang khoảng sân, hóa thành vô số luồng kiếm khí kinh người. Những đóa hoa đào vừa chớm nở trên cành cũng múa theo luồng kiếm khí. Trong phút chốc, cả sân viện tràn ngập kiếm ý, sát khí đằng đằng.
Tạ Dung Tuyên những năm đầu vì phải giả làm nữ nhi nên thường ở trong khuê phòng, tự nhiên không thể thông thạo võ học. Vì vậy, Văn Âm cũng chỉ tùy ý biểu diễn một phen chứ không định xuất chiêu thật. Chỉ trong chốc lát, nàng đã thu kiếm về. Kiếm ý chợt tan, nhưng tiếng gió do kiếm khí tạo ra trong sân vẫn chưa dừng lại, hoa rơi lả tả, vương đầy lên người Văn Âm.
Văn Âm quay đầu lại, vẻ mặt điềm nhiên, nói với Tạ Dung Tuyên: “Huynh cứ luyện bộ kiếm pháp này là được. Huynh không có căn cơ, nhất thời sẽ không thể học được ngay, nhưng chúng ta có thể từ từ…”
Nàng nói đến đây thì không khỏi ngập ngừng, bởi lẽ nàng đã trông thấy ánh mắt kinh ngạc và tán thưởng không hề che giấu của Tạ Dung Tuyên.
“Kiếm pháp của Văn Âm cô nương thật sự rất đẹp.” Tạ Dung Tuyên bước tới khen ngợi. Hắn tiến lên cho người nhận lấy thanh kiếm trong tay Văn Âm, rồi lại bưng một tách trà đưa tới, thật lòng khen ngợi: “Đây là lần đầu tiên ta thấy có người múa kiếm đẹp đến như vậy.”
Thực ra, không cần người khác khen, Văn Âm tự nhiên biết kiếm pháp của mình lợi hại đến mức nào. Người trong thiên hạ từng khen kiếm pháp của nàng không phải là ít, mà người có kiếm pháp cao siêu hơn nàng thì quả thực cũng chẳng có mấy ai. Thế nhưng bây giờ, đối diện với lời khen này của Tạ Dung Tuyên, nàng không hiểu sao gò má lại hơi ửng hồng. Nàng quay mặt đi để tránh ánh mắt của hắn, chỉ thuận miệng nói: “Ta cũng chỉ múa bừa một chút thôi, huynh cứ theo đó mà học là được.” Dù miệng nói vậy, nhưng trong lòng nàng lại không khỏi cảm thấy có mấy phần dễ chịu.
Thảo nào đám công tử ở thành Yên Châu năm xưa lại tốn nhiều công sức đến thế để đi tìm hoa dại khắp núi non cho Tạ Dung Tuyên. Thảo nào họ lại thả đèn hoa đăng suốt mấy tháng trời, chỉ để đổi lấy một nụ cười, một lời khen của hắn.
Đến tận bây giờ, Văn Âm mới thật sự cảm nhận được, cảm giác này quả thực không tệ chút nào.
“...”
Nghĩ đến mục đích của mình, Văn Âm vội vàng bừng tỉnh, đang định mở miệng để bàn kỹ hơn về kiếm pháp, thì Tạ Dung Tuyên ở phía kia đã không biết từ lúc nào đi đến ngay trước mặt nàng, rồi nhẹ nhàng đưa tay lên.
Văn Âm khó hiểu nhìn hành động của Tạ Dung Tuyên.
Chỉ thấy Tạ Dung Tuyên nhẹ nhàng vuốt qua mái tóc nàng, rồi dịu dàng nói: “Tóc mai của cô nương bị rối rồi, không phiền nếu ta giúp cô nương sửa lại một chút chứ?”
Văn Âm sững người, định lên tiếng nhắc nhở Tạ Dung Tuyên sao lại không để ý đến lễ tiết nam nữ, nhưng rồi nàng mới sực nhớ ra, hắn bây giờ vẫn một lòng xem mình là nữ nhân, nên đương nhiên sẽ không cảm thấy hành động này có gì không phải.
Văn Âm chưa kịp đáp lời, Tạ Dung Tuyên đã cẩn thận giúp nàng sửa sang lại tóc.
Động tác của hắn rất chậm, vừa dịu dàng, tỉ mỉ, lại vô cùng thành thạo. Từ góc này, Văn Âm không thể nhìn thấy vẻ mặt của Tạ Dung Tuyên, nhưng lại có thể cảm nhận được từng cái chạm nhẹ của đầu ngón tay hắn lên mái tóc mình. Sự im lặng đột ngột lúc này khiến Văn Âm có chút không quen, nàng đang định nói gì đó để phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, thì Tạ Dung Tuyên ở bên cạnh bỗng cất lời: “Trâm cài tóc của Văn Âm cô nương đẹp thật đấy.”
Giọng Tạ Dung Tuyên ấm áp mềm mại, nghe mà khiến lòng người ta khẽ xao xuyến. Văn Âm vội né người đi một chút, ngập ngừng đáp: “Trâm của huynh mới đẹp.” Nếu bàn về chuyện trang điểm ăn mặc, quả thực Văn Âm so với vị thiếu gia này chỉ có thể tự thấy hổ thẹn.
Tạ Dung Tuyên mỉm cười, chạm nhẹ vào cây trâm trên đầu mình: “Vậy sao, cây trâm này ta mua ở Tự Hương Các tại Liễu Châu, ta cũng rất thích nó.”
“Tự Hương Các?”
“Đúng vậy, ở đó ngoài trâm cài đẹp ra, các loại trang sức khác cũng rất tuyệt. Nếu cô nương thích, lần sau chúng ta có thể cùng nhau đến Liễu Châu dạo chơi.”
“Thật vậy sao? Nhưng hình như ta không hợp với loại trâm này.”
“Văn Âm cô nương có gương mặt rất đẹp, chắc chắn có không ít món trang sức hợp với cô nương đâu. Nếu chịu khó trang điểm một chút, nhất định sẽ rất xinh đẹp.”
“Thật không?”
Tạ Dung Tuyên mỉm cười gật đầu.
Văn Âm: “...” Nàng bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Khoan đã, rốt cuộc mình đang làm cái gì vậy? Tại sao mình lại đi bàn luận chuyện trang điểm ăn mặc với một người đàn ông chứ?
Văn Âm kịp thời bừng tỉnh, nàng ho nhẹ một tiếng để chấm dứt cuộc đối thoại kỳ quặc này, rồi quay về chủ đề chính: “Chúng ta tiếp tục bàn về kiếm pháp đi.”
Cuối cùng thì hai người cũng quay lại chuyện luyện kiếm. Lúc nãy Văn Âm đã thị phạm cho Tạ Dung Tuyên một lần, bây giờ lại bắt đầu dạy hắn từng chiêu từng thức. Thế nhưng, trong lúc nhìn Tạ Dung Tuyên luyện kiếm, Văn Âm lại luôn cảm thấy có điều gì đó sai sai.
Văn Âm quan sát một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân. Tạ Dung Tuyên mặc một thân áo choàng rộng tay dài, trang sức trên người còn lấp lánh dưới nắng, kêu leng keng. Lúc múa lên trông không giống đang dùng kiếm, mà lại giống như… đang khiêu vũ.
Nói theo một cách nào đó, có thể múa kiếm thành ra thế này, Tạ thiếu gia đây cũng coi như là có bản lĩnh lắm rồi.
Văn Âm thở dài một hơi, suy nghĩ một lát rồi nói: “Tạ công tử, huynh đã bao giờ nghĩ đến việc… thay một bộ nam trang chưa?”