Nói rồi hắn xoay người đi vào trong viện của mình, Văn Âm cũng đi theo sau. Khi cả hai cùng vào đến sân trong, Văn Âm mới phát hiện ra Tạ Dung Tuyên đã sớm cho người chuẩn bị mọi thứ. Khoảnh sân mà hôm qua nàng thấy đã được bài trí lại một lượt, cố ý chừa ra một khoảng sân rộng. Một bên có đặt bàn đá ghế đá, trên bàn còn bày đầy trà và điểm tâm, rõ ràng là chuẩn bị cho Văn Âm. Nàng không ngờ đối phương lại tiếp đãi chu đáo đến vậy, bất giác không kìm được mà mở to mắt nhìn Tạ Dung Tuyên. Sự chu đáo khi tiếp khách, sự suy tính sâu rộng của con người này, quả thực khiến người ta kinh ngạc không thôi.
Thế nhưng, Tạ Dung Tuyên lại không hề để ý đến sắc mặt khác lạ của Văn Âm. Bởi vì lúc này, hắn đang cúi mắt rót trà cho nàng, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa ôn hòa: “Sắp đặt có chỗ chưa được chu toàn, mong cô nương lượng thứ. Nếu còn cần thêm gì, cô nương cứ việc lên tiếng là được.”
Sự chuẩn bị trước mắt đã vô cùng đầy đủ rồi, vì vậy Văn Âm chỉ khẽ ho một tiếng, rồi lắc đầu không nói gì.
Tạ Dung Tuyên bèn mỉm cười nói tiếp: “Lần này cũng đã làm phiền cô nương rồi. Không biết cô nương định dạy bảo như thế nào đây?”
Cái gọi là “dạy bảo” mà Tạ Dung Tuyên nhắc đến, dĩ nhiên là việc Văn Âm sẽ truyền thụ cho hắn cách để trở nên giống một nam tử bình thường.
Văn Âm một khi đã nhận lời thì tự nhiên không phải là nói suông. Đêm qua, nàng đã trằn trọc suy nghĩ suốt cả một đêm. Dù trong đầu cứ lởn vởn hình ảnh gương mặt đẹp đến mức quá đáng của Tạ Dung Tuyên, nhưng dù sao thì nàng cũng đã nghĩ ra được vài cách đối phó.
Vì vậy, khi nghe Tạ Dung Tuyên mở lời như vậy, vẻ mặt Văn Âm cũng trở nên nghiêm túc hơn đôi chút. Nàng cùng Tạ Dung Tuyên ngồi xuống bên bàn, rồi hạ giọng hỏi: “Xin thứ cho ta nói thẳng, trước khi bắt đầu, có một câu ta nhất định phải hỏi cho rõ.”
Tạ Dung Tuyên ngồi ngay ngắn trước bàn, mỉm cười đáp: “Cô nương cứ nói.”
Văn Âm nhìn thẳng vào mắt đối phương, thu lại nụ cười trên môi, nghiêm túc nói: “Tạ công tử, huynh có thật sự muốn thay đổi không?”
Nghe câu hỏi của Văn Âm, sắc mặt Tạ Dung Tuyên vẫn không hề thay đổi, hắn không chút do dự gật đầu đáp: “Phải.”
Điều mà Văn Âm chờ đợi chính là câu trả lời này của Tạ Dung Tuyên. Nàng khẽ giãn mày, nhướng mày cười nói: “Tốt lắm, vậy chúng ta bắt đầu thôi.”
Muốn biến một người từ ẻo lả trở thành một đấng nam nhi cứng rắn, tự nhiên không có cách nào tốt hơn việc luyện võ.
Luyện công vốn là một việc cực khổ, không biết đã có bao nhiêu người thay đổi tính nết sau khi luyện công. Văn Âm vẫn còn nhớ, A Triết lúc mới vào sư môn cũng là một tiểu tử nhút nhát, vậy mà bao năm trôi qua, tuy võ công chẳng luyện thành nhưng ít nhất cũng đã là một nam tử hán khỏe mạnh, cường tráng. Vì vậy, việc đầu tiên Văn Âm làm chính là cho người mang đến hai thanh kiếm.
Một thanh là kiếm sắt, do Văn Âm sử dụng, còn một thanh là kiếm gỗ, được chuẩn bị cho Tạ Dung Tuyên.
Cầm thanh kiếm sắt trong tay, Văn Âm thuận thế tung hứng vài cái, rồi quay lại nói với Tạ Dung Tuyên: “Luyện kiếm giúp thân thể khỏe mạnh, cũng có thể giúp tâm trí kiên cường. Bây giờ ta sẽ dạy cho huynh một bộ kiếm pháp, huynh hãy xem cho kỹ.”
Tạ Dung Tuyên tay cầm kiếm gỗ, đôi mắt trong veo sáng ngời, mỉm cười gật đầu với Văn Âm.