Chương 16

Rốt cuộc phải làm thế nào để Tạ Dung Tuyên trở nên giống một nam tử bình thường, điều này Văn Âm vẫn chưa thể nghĩ ra được.

Thế nhưng có một điều nàng có thể chắc chắn, đó là Tạ Dung Tuyên hoàn toàn có thể dạy người khác cách để trở thành một tiểu thư khuê các hoàn hảo.

Ôn nhu hiền thục, đoan trang tao nhã, từng cử chỉ, hành động đều không thể chê vào đâu được. Ban đầu, Văn Âm vốn cho rằng những người trong thành Yên Châu say mê Tạ Dung Tuyên đến cuồng si như vậy là vì vẻ đẹp của hắn, thế nhưng phải đến khi thực sự gặp mặt, nàng mới hiểu ra rằng nhan sắc chẳng qua chỉ là một trong những lý do mà thôi.

Một người như vậy, nếu là nữ tử, tự khắc sẽ khiến vô số người phải vương vấn khôn nguôi.

Vậy mà, con người ấy trớ trêu thay lại mang thân nam nhi.

Văn Âm không biết rốt cuộc mình có thể dạy cho con người này điều gì, ngược lại, chính nàng còn có chút muốn thỉnh giáo hắn về chuyện trồng hoa và nghệ thuật làm vườn.

“…” Đúng là nghĩ đi đâu rồi. Văn Âm lắc đầu, cố gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn này ra khỏi đầu, nhưng lại không tài nào xóa đi được nụ cười của Tạ Dung Tuyên lúc ngắm hoa trên gác lầu hôm ấy.

Nàng khẽ thở dài, tay vẫn cầm cần câu, tiếp tục câu con cá mà mình biết sẽ chẳng bao giờ câu được.

Quả nhiên, người Tạ gia vô cùng đúng giờ. Sáng sớm tinh mơ hôm sau, mấy người gia nhân đã đến đứng đợi trước cửa phòng của Văn Âm. Đợi nàng sửa soạn xong xuôi, họ liền dẫn nàng vào trong phủ Tạ gia ở thành Yên Châu.

Con đường đến nơi ở của Tạ Dung Tuyên, Văn Âm đã đi qua một lần, nên lần này cũng đã quen thuộc hơn nhiều. Chỉ là khi nghĩ đến việc sắp gặp lại vị Tạ gia thiếu kia, trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác là lạ.

Khi Văn Âm gặp Tạ Dung Tuyên, hắn đang tưới hoa trong sân.

Dường như để tiện cho việc đi lại, hôm nay vị Tạ thiếu gia không mặc bộ y phục hoa lệ như hôm qua, mà thay vào đó là một chiếc áo mỏng màu xanh, bên dưới là váy lụa màu nhạt. Bộ trang phục này trông có vẻ đơn giản mộc mạc, nhưng vạt váy lại được điểm xuyết bằng những họa tiết thêu thùa vô cùng cầu kỳ, cho thấy tay nghề cực kỳ tinh xảo. Mái tóc đen của hắn chỉ được cài hờ bằng một chiếc trâm lưu ly, lọn tóc dài buông xuống bên vai, ẩn hiện giữa mái tóc là đôi hoa tai hình thoi bằng ngọc bích, càng làm tôn lên ngũ quan vốn đã thanh tú của hắn, khiến chúng càng thêm trong trẻo và xinh đẹp.

Hoa lan trong sân nở rộ rực rỡ, nhưng người đứng trước hoa lại còn kiều diễm hơn cả hoa. Văn Âm dẫu đã sớm được diện kiến Tạ Dung Tuyên, nhưng khi đối mặt với cảnh tượng này vẫn không khỏi ngẩn người.

Tạ Dung Tuyên với mười ngón tay thon dài như búp măng đang nhẹ nhàng chăm chút cho những đóa lan. Thấy Văn Âm đi tới, hắn liền mỉm cười nói: “Văn Âm cô nương.”

Văn Âm khẽ gật đầu, nhìn đóa lan rồi nói: “Cửu Tâm Ngân Linh, Tạ… Tạ công tử xem ra rất tinh thông hoa đạo.”

Gọi người này là “công tử” thực sự khiến chính Văn Âm cũng cảm thấy kỳ quặc. May mà Tạ Dung Tuyên không hề cảm thấy có gì không ổn, hắn lắc đầu nói: “Chẳng qua là nhất thời có hứng thú nên trồng bừa vậy thôi. Xem ra Văn Âm cô nương cũng rất am hiểu về lĩnh vực này, nếu có dịp chúng ta có thể cùng nhau thưởng hoa.”

Văn Âm đương nhiên biết nếu bàn về chuyện này, mình chẳng thể nào so được với Tạ Dung Tuyên. Nàng đáp lại cho qua chuyện rồi mới hỏi: “Tạ công tử, bây giờ chúng ta…”

Tạ Dung Tuyên dĩ nhiên hiểu rõ mục đích Văn Âm đến đây, hắn mỉm cười dịu dàng: “Cô nương đi theo ta.”