Cây đào đó tuy không cao, nhưng đối với một đứa trẻ thì vẫn có chút nguy hiểm. Gương mặt nhỏ nhắn của Sở Lâm sợ đến trắng bệch, cứ ngỡ phen này chết chắc rồi, liền la hét thất thanh, tay chân quơ quào khắp nơi, muốn níu lấy thứ gì đó.
Thế nhưng, cậu nhóc còn chưa la hét xong, một bóng người đã đột nhiên lao tới. Ngay sau đó, Sở Lâm cảm thấy một lực đạo truyền đến từ sau gáy. Đến khi nhìn rõ lại cảnh vật trước mắt, thì cậu nhóc đã bị Văn Âm xách cổ áo, đặt vững vàng xuống đất.
Sở Lâm lập tức cứng đờ người.
Văn Âm buông cậu nhóc ra, nhướng mày trêu chọc: “Còn sức để mắng người nữa không?”
Cứ ngỡ rằng tên nhóc đó đã bị dọa vỡ mật, chắc chắn sẽ không còn tâm trí đâu mà mắng người nữa. Nào ngờ, thằng nhóc đó chỉ sững người một lát rồi lại nhe răng trợn mắt nhìn Văn Âm, bất mãn nói: "Sao ngươi không ra tay sớm hơn! Ngươi có biết thiếu gia ta ở trên cây sợ chết khϊếp rồi không hả?"
Nghe vậy, Văn Âm không khỏi bật cười, đang định trêu tên nhóc này thêm một lúc nữa, nào ngờ cách đó không xa lại đột nhiên có một giọng nói vang lên: "Tiểu Lâm."
Nghe thấy tiếng gọi dịu dàng này, Sở Lâm vốn đang cãi nhau tay đôi với Văn Âm, bỗng dưng im bặt. Ngay lập tức, vẻ ngang ngược trên mặt cậu nhóc biến mất, và chỉ trong nháy mắt đã thay bằng một nụ cười ngây thơ, rồi quay đầu về phía có tiếng nói mà gọi: "Huyên tỷ tỷ!"
Văn Âm cũng theo đó mà thu lại nụ cười trêu chọc ban nãy, cùng Sở Lâm nhìn sang. Cánh cửa lớn của các lầu ở ngay phía trước không xa, người mà ban nãy Văn Âm còn nhìn thấy từ xa, giờ đây đang từ từ bước ra từ đó.
Sở Lâm vội vàng lao về phía Tạ Dung Tuyên, làm nũng nhào vào lòng hắn. Tạ Dung Tuyên cúi người ôm lấy hắn nhóc, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau đi khuôn mặt lấm lem vì bị cành cây cọ vào. Cử chỉ của Tạ Dung Tuyên dịu dàng vô cùng, ánh mắt hắn dịu xuống, giọng nói thì thầm, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều toát lên vẻ duyên dáng, giơ tay nhấc chân đều đoan trang, ôn nhã, đến nỗi khiến Văn Âm nhất thời ngẩn người tại chỗ.
Tiểu bá vương Sở Lâm, người vừa rồi còn náo loạn trước mặt Văn Âm như một con khỉ, giờ đây lại ngoan ngoãn như một chú thỏ, ngoan ngoãn đứng trước mặt Tạ Dung Tuyên, không còn thấy chút dáng vẻ ngang ngược nào nữa.
Mãi mới dỗ dành xong Sở Lâm, Tạ Dung Tuyên mới ngẩng đầu lên, gật đầu mỉm cười với Văn Âm: "Để cô nương chê cười rồi."