Chương 13

Sân viện của Tạ Dung Tuyên chính là cái sân trồng cây hoa đào ấy. Những cành cây vẫn chưa nhuộm đẫm sắc hồng của mùa xuân, chỉ có vài đóa hoa nhỏ điểm xuyết lác đác. Thế nhưng, điều khiến Văn Âm không ngờ tới là, sau khi bước vào sân, nàng lại thấy có một tiểu nam hài chừng năm sáu tuổi. Lúc này, tiểu nam hài đang trèo trên cây, dường như muốn hái hoa, nhưng vì vóc người quá nhỏ, tay chân lại ngắn, nên sau một hồi loay hoay trên cây vẫn không thành công. Cuối cùng, cậu nhóc lại tự làm mình bị kẹt trên cây, không lên được mà cũng chẳng xuống được, đến nỗi hai mắt đỏ hoe, suýt nữa thì bật khóc.

Vừa thấy Văn Âm và nha hoàn đến, cậu nhóc như thể cuối cùng cũng nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, liền lớn tiếng gọi: “Này! Nữ nhân kia! Mau đỡ ta xuống!”

Nghe thấy cách xưng hô chẳng chút khách khí này, Văn Âm không nhịn được mà chắp tay sau lưng, đi đến dưới gốc đào, ngẩng đầu nhìn cậu nhóc trên cây rồi nói: “Nữ nhân kia? Ngươi đang gọi ai vậy?”

“Chính là ngươi đó!” Cậu nhóc vừa lo vừa sợ nhưng vẫn không quên ra vẻ ta đây. Cậu ta mặt trắng bệch chỉ vào Văn Âm rồi nói: “Không thấy bản thiếu gia đang bị kẹt trên cây không thoát ra được hay sao! Còn không mau cứu ta xuống!”

Văn Âm cười như có như không nhìn tiểu tử này, không hề có ý muốn cứu người chút nào.

Nha hoàn bên cạnh thấy vậy vội vàng cười khổ nói với Văn Âm: “Vị này là tiểu công tử của Sở gia ở Liễu Châu, lần này đến Yên Châu du ngoạn nên đang tạm trú ở đây ạ.” Nàng ta vừa nói, vừa vội vàng quay sang nói với vị tiểu thiếu gia trên cây: “Sở Lâm thiếu gia, ngài đừng quậy nữa, vị cô nương này là khách do lão gia mời đến đó ạ.”

Vừa nhìn là biết Sở Lâm đã được nuông chiều thành tính, cậu nhóc cũng chẳng thèm để ý Văn Âm là ai, cứ thế la lối mắng mỏ, nói rằng hạ nhân ở đây không nghe lời, đợi cha cậu nhóc đến nhất định sẽ cho người phạt nặng bọn họ. Văn Âm chẳng hề lo lắng trước lời đe dọa của Sở Lâm, cứ ung dung thong thả chờ cậu nhóc la hét. Đợi đến khi cậu nhóc la mệt rồi, nàng mới ung dung nói: “Sao nào, nếu còn chưa muốn xuống thì cứ tiếp tục mắng đi.”

Sở Lâm đã mắng đến mức hơi mệt, cậu nhóc thở hổn hển, trợn mắt nhìn Văn Âm, dường như không còn sức để mắng nữa.

Hai người giằng co một lúc, Sở Lâm vừa lấy lại hơi, định bụng sẽ đấu võ mồm với Văn Âm đến cùng. Nào ngờ, trong lúc cử động lại vô tình trượt chân, loạng choạng sắp rơi xuống đất.