Tạ gia quả thật không nhỏ chút nào. Văn Âm lại phải đi theo người dẫn đường một vòng khá xa nữa mới cuối cùng đến được tiểu viện nơi Tạ Dung Tuyên ở.
Người dẫn đường là một nha hoàn còn trẻ tuổi, trông có vẻ là người thường xuyên hầu hạ bên cạnh Tạ Dung Tuyên. Khi hai người đi qua một hoa viên trong sân, đúng lúc các loài hoa đang đua nhau khoe sắc, cả khu vườn rực rỡ hương thơm, Văn Âm nhìn thấy không khỏi khẽ cất lời khen. Nghe vậy, tiểu nha hoàn liền mỉm cười nói: “Những cây hoa này đều do tiểu thư... à không, thiếu gia sai người trồng đấy ạ. Thiếu gia thích nhất là hoa lan, nhiều khóm lan trong vườn này đều do một tay ngài ấy chăm sóc.”
Văn Âm không ngờ vị thiếu gia kia lại còn biết chăm sóc hoa cỏ. Phải biết là, trồng hoa tuy dễ nhưng để trồng cho hoa tươi tốt thì lại vô cùng khó, không chỉ cần chăm sóc mỗi ngày mà còn phải vô cùng tỉ mỉ và tinh tế. Ngày thường lúc rảnh rỗi, tuy Văn Âm không có hứng thú với những chuyện này, nhưng trước đây cũng từng đi theo người khác nên đã tai nghe mắt thấy, học hỏi được ít nhiều. Nếu bàn về nghệ thuật trồng hoa, người bình thường chắc chắn không thể nào sánh được với nàng. Vì vậy, nàng không nén được tò mò, muốn xem xem tên “họa thủy” Tạ Dung Tuyên kia rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh, bèn lên tiếng hỏi: “Không biết đâu là khóm hoa do đại thiếu gia trồng vậy?”
Tiểu nha đầu vốn đã có ý muốn khoe, nghe Văn Âm hỏi vậy liền vội vàng chỉ tay về phía xa xa, nói: “Cô nương xem, đó chính là khóm hoa do thiếu gia chúng ta tự tay trồng.”
Văn Âm đưa mắt nhìn theo và đã thấy rõ hình dáng của khóm lan ấy.
Là người tinh thông nghệ thuật trồng hoa, Văn Âm chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay, đó là một loại Hàn Lan, tên là Ngân Linh. Khóm lan ấy có hoa lá thon dài, mỏng manh nhẹ nhàng. Từ trung tâm vươn lên một cành hoa, trên cành hoa mảnh mai ấy treo lơ lửng những đóa hoa nhỏ nhắn xinh đẹp màu nhạt, tâm hoa điểm một màu trắng như tuyết. Trên một cành hoa có đúng chín đóa, đây chính là loại Cửu Tâm Ngân Linh khó trồng thành công nhất.
Nhất thời, Văn Âm không khỏi sững sờ. Khóm hoa này mà để người bạn thích trồng hoa của nàng nhìn thấy, chắc chắn giờ này đã kích động đến mức nhào tới trước khóm hoa mà quỳ lạy mất.
Thảo nào cả thành Yên Châu này đều vì Tạ Dung Tuyên mà phát cuồng phát dại. Ngay cả Văn Âm, dù trước đó có ác cảm sâu sắc với người này, thì lúc này cũng phải thừa nhận rằng hắn quả thực có vài phần bản lĩnh.
Hai người lại tiếp tục đi vào trong, cảnh sắc vườn tược xung quanh cũng trở nên đặc biệt tinh xảo hơn. Văn Âm lại buông lời khen một câu, ai ngờ lập tức nghe tiểu nha hoàn kể rằng, khu vườn này vốn không có dáng vẻ như vậy, chính là nhờ qua tay Tạ Dung Tuyên thiết kế mới có được diện mạo như bây giờ. Suốt cả quãng đường, Văn Âm cứ nghe tiểu nha hoàn thao thao bất tuyệt ca ngợi Tạ Dung Tuyên, từ cầm kỳ thư họa cho đến thi từ ca phú, dường như chẳng có thứ gì mà Tạ Dung Tuyên không biết.
Đến khi họ lại gần nơi ở của Tạ Dung Tuyên, Văn Âm cũng đã nghe được bảy tám phần bản lĩnh của hắn từ miệng tiểu nha hoàn.
“Kia chính là phòng của thiếu gia rồi ạ.” Tiểu nha hoàn đi chậm lại, chỉ tay về phía tòa gác cao ẩn hiện sau những lùm cây biếc ở phía xa.
Văn Âm ngẩng mắt nhìn lên, dưới ánh nắng dịu nhẹ, nàng thoáng thấy bên khung cửa sổ đang mở của gác lầu có một bóng hình duyên dáng, uyển chuyển đang đứng.
Mắt trong như nước hồ thu, mày tựa rặng núi xa. Giai nhân thanh tao thoát tục, một mình một cõi riêng.
Ấy vậy mà những lời này lại thật sự có thể dùng để miêu tả một người đàn ông. Cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo của Tạ Dung Tuyên, trong lòng Văn Âm thầm nghĩ, thật là gặp quỷ mà.