Chương 10

Lúc này mọi người mới nhớ ra chuyện đó. Tạ Ngộ cau chặt mày quay đầu đi, cuối cùng dừng ánh mắt lại sau tấm rèm sa cách đó không xa.

Những người khác cũng dõi theo ánh mắt của Tạ Ngộ, chỉ thấy ở đó có một tấm rèm sa đang nhẹ nhàng bay theo gió. Phía sau tấm rèm là một hàng rèm châu, gió lay động tấm sa mỏng, rèm châu cũng theo đó vang lên những tiếng lanh canh trong trẻo. Và ngay sau tấm rèm sa cùng chuỗi hạt châu làm mờ đi tầm mắt ấy, có một bóng người thấp thoáng ẩn hiện.

Đó là một người ăn mặc như nữ tử, vóc dáng có phần cao ráo hơn những nữ tử khác, nhưng lại không hề khiến người ta cảm thấy khác biệt. Xuyên qua lớp rèm châu, Văn Âm không thể nhìn rõ dung mạo của người đó, nhưng đường nét ẩn hiện sau tấm sa mỏng lại càng được khắc họa tinh tế hơn. Chỉ một cái nhìn mơ hồ thôi cũng đủ khiến người ta như bị hút mất hồn phách.

Gần như chỉ trong nháy mắt, Văn Âm đã đoán ra được thân phận của người này.

Bởi vì bất kể là nam hay nữ, người có dung mạo nhường này ở thành Yên Châu, ngoài Tạ Dung Tuyên không ngừng được người ta nhắc đến trong những năm gần đây, e rằng không còn ai khác.

Khi thấy Tạ Dung Tuyên xuất hiện, gần như tất cả mọi người đều im lặng. Văn Âm tò mò nhìn người đó qua tấm rèm sa, còn Tạ lão gia sau một hồi im lặng đã khẽ ho một tiếng, cuối cùng lên tiếng: “Tuyên Nhi.”

“Cha.” Từ phía sau tấm rèm sa vọng lại tiếng đáp của Tạ Dung Tuyên. Giọng nói của hắn cũng vô cùng êm tai, tuy trầm ấm của nam tử, nhưng lại dịu dàng mềm mại, khi nghe thấy khiến lòng người không khỏi khẽ xao động.

Tạ Ngộ nhìn con trai mình từ xa, cau mày thở dài: “Tuyên Nhi, con qua đây.”

Nghe Tạ Ngộ gọi, Tạ Dung Tuyên ở sau rèm lại không bước tới. Hắn vẫn đứng yên sau rèm, nhẹ giọng nói: “Là do con bất hiếu, khiến cha phải lo lắng. Con chỉ đến xem một chút, thấy cha bình an vô sự là con yên tâm rồi.”

Nói xong câu đó, hắn không đợi mọi người lên tiếng mà đã xoay người đi về phía sau, nhanh chóng rời khỏi nơi này. Văn Âm bất giác dõi theo bóng hình ấy, chỉ tiếc là đến cuối cùng vẫn không thể nhìn rõ được dung mạo của hắn.

Khi Tạ Dung Tuyên xuất hiện, gần như mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hắn. Mãi đến khi hắn rời đi, cả đại sảnh mới náo nhiệt trở lại như trước. Mọi người lại tự nói chuyện của mình, và Tạ Ngộ lại một lần nữa phải đối phó với những lời hỏi han dồn dập này. Cuối cùng khó khăn lắm mới tiễn hết mọi người đi, lúc này ông mới có thời gian để nói chuyện với Văn Âm.

“Tuyên Nhi nó biết bây giờ hễ thấy nó là ta lại lo lắng, nên cứ tránh mặt ta, không muốn làm ta phiền lòng.” Tạ Ngộ lắc đầu, lòng đầy tâm sự nói với Văn Âm: “Ta sẽ không đến gặp nó nữa. Hôm nay trời cũng đã muộn rồi, lát nữa ta sẽ cho người hầu dẫn cô nương đến gặp nó trước một lần. Kể từ ngày mai, chuyện của Tuyên Nhi xin nhờ cả vào cô nương.”

Văn Âm thật sự không biết lúc này mình nên nói gì, đành phải nhận lời một cách qua quýt. Sau đó, Tạ lão gia mới gọi người đến dẫn Văn Âm tới nơi ở của Tạ Dung Tuyên.