Chương 3.1: Nhiệm vụ đầu tiên và ân nhân bí ẩn

Khó khăn lắm mới được sống lại, Lan Diệp quyết không dây dưa gì với cái đám cực phẩm nhà họ Trình nữa. Cậu chỉ muốn rúc ở cái thôn nhỏ này trồng rau nuôi cá cả đời, đánh chết cũng không ra ngoài! Dù sao cũng chẳng có hệ thống nào bắt ép cậu đi làm nhiệm vụ hay sửa đổi cốt truyện, cậu cứ việc "trạch" đến thiên thu vạn đại...

Đúng lúc này, bên tai Lan Diệp đột nhiên vang lên một tiếng: "Đinh!"

[Đinh! Hệ thống của ngài đã về tài khoản!]

[Đinh! Chúc mừng ngài trói định thành công Hệ thống Làm Ruộng 2.0 - Phiên bản Tiên Giới. Hệ thống đang khởi động...]

[Đinh! Hệ thống khởi động thành công! Phát hiện ngài đã sở hữu đất đai, hệ thống chuẩn bị cập nhật...]

[Đinh! Cập nhật thành công! Nội dung cập nhật như sau...]

[Đinh...]

Lan Diệp lúc mới xuyên vào còn thắc mắc sao không có tiếng "Đinh" huyền thoại, giờ thì bị cả tràng "Đinh" nổ bên tai đến mức ong cả đầu.

Cậu day day thái dương, ngẩng đầu nhìn quanh quất xem cái âm thanh quái quỷ đó phát ra từ đâu.

Sân vườn rộng rãi sạch sẽ, nắng sớm chiếu xiên qua bức tường rào cao hai mét, chia cái sân thành hai nửa sáng tối rõ rệt. Đột nhiên, một con mèo có bộ lông màu đồi mồi lộn xộn như vừa bước ra từ đám cháy xuất hiện chễm chệ trên bờ tường.

Nó nheo đôi mắt xanh lam sâu thẳm nhìn xuống Lan Diệp đầy vẻ uy nghiêm, khí phách ngút trời, trông cực kỳ "ngầu lòi" và có phong thái của bậc đế vương.

Đây... là hệ thống của cậu sao?

Người ta khởi đầu có chó, hắn tuy trễ một nhịp nhưng có con mèo cũng không tệ.

Lan Diệp đang định mở miệng chào hỏi thì thấy con mèo đồi mồi kia nhún người, tung mình nhảy xuống.

Dáng nhảy ưu nhã, nhẹ nhàng tựa lông hồng...

"Bẹp!"

Con mèo tiếp đất... à không, tiếp củ cải. Bốn chân nó trượt cái vèo trên đống củ cải Lan Diệp nhổ hôm qua chưa kịp rửa, ngã chổng vó lên trời, lăn lông lốc mấy vòng.

Lan Diệp từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng trên đầu: "...?"

Mèo đồi mồi - Thần Chết phiên bản lỗi: [...]

---

Trong căn bếp của gian nhà ngói xanh khang trang nhất bên trái.

Lan Diệp nhìn con mèo đang cắm cúi ăn cơm như chết đói, giọng điệu đầy vẻ có lệ: "Được rồi, được rồi... Biết rồi khổ lắm nói mãi. Cậu là lần đầu tiên làm mèo, lại phải lặn lội đường xa từ tận kinh thành đến cái xó xỉnh này nên mới mệt, mới trượt chân thôi, chứ không phải là do cậu là cái hệ thống ngốc nghếch chân đi không vững đâu. Được chưa?"

Hệ thống vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ có cái đuôi là nhẹ nhàng quất vào chân Lan Diệp một cái: [Đinh! Ngài đừng tưởng tôi là hệ thống mới ra lò thì dễ lừa nhé! Ngài rõ ràng là đang qua loa lấy lệ với tôi!]

Lan Diệp: "... Có thể tắt cái tiếng “Đinh” đó đi được không? Với lại, sao lại gọi là qua loa được, cái này gọi là kỹ năng giao tiếp xã hội."

Nghe vậy, bát cơm lập tức mất ngon. Hệ thống xù lông, giơ móng vuốt sắc nhọn ra thị uy: [Hai cái đó khác quái gì nhau đâu! Ngài chính là đang coi thường tôi!]

Lan Diệp: "..."

Oa, hóa ra không ngốc thật này.

Sau khi phải hứa hẹn sẽ làm thêm cho hệ thống một đĩa cá khô chiên giòn, cuộc đàm phán hòa bình giữa một người một hệ thống mới có thể tiếp tục.

"... Tóm lại là, tôi thực sự đã ngã chết queo rồi, nhờ cậu mang tôi xuyên vào sách nên mới giữ được mạng nhỏ này. Nhưng vì ý chí của thế giới này quá mạnh, cậu buộc phải ký sinh vào con mèo này, còn tôi – một vai phản diện pháo hôi – nếu không muốn bị thế giới xóa sổ thì bắt buộc phải cày cuốc làm nhiệm vụ hệ thống để tăng giá trị khí vận. Nếu khí vận tụt về 0 thì cả hai chúng ta cùng dắt tay nhau xuống suối vàng?"

Mèo đồi mồi gật đầu một cái rất chi là "người": [Không hổ là ký chủ do tôi ngàn chọn vạn tuyển, tóm tắt rất chuẩn. Thế nên là, lo mà làm ruộng giữ mạng đi, hỡi vị ký chủ có chỉ số khí vận vỏn vẹn 10 điểm kia!]

Lan Diệp câm nín. Mấy ngày nay con mèo này rốt cuộc đã tiếp thu những văn hóa phẩm đồi trụy gì của loài người vậy? Cái giọng điệu trịch thượng này đúng là phí phạm cả cái giao diện mèo con đáng yêu.

Lan Diệp thật sự hết chỗ nói, chỉ biết lặng lẽ thở dài.

Thôi thì làm ruộng giữ mạng cũng được, dù sao cậu cũng đam mê món này. Khó khăn lắm mới được sống lại, ai mà muốn chết lần nữa chứ?

Dường như cảm nhận được suy nghĩ cam chịu của Lan Diệp, một màn hình ảo bán trong suốt đơn giản đến mức sơ sài lập tức hiện ra trước mắt cậu. Không hoa văn trang trí, không hiệu ứng màu mè, chỉ có mấy dòng chữ đen trắng đơn điệu. Xem ra hệ thống cũng bị ý chí thế giới chèn ép đến thê thảm thật.

Trên màn hình hiển thị: [Họ tên: Lan Diệp.

Giới tính: Nam.

Tuổi: 21 (tuổi cơ thể).]

Lãnh thổ: 8 mẫu ruộng đất, 21 mẫu đất đồi (hai ngọn núi nhỏ).]

Lan Diệp còn chưa kịp nhìn kỹ thông tin thì bên tai lại vang lên tiếng "Đinh" chói tai.

[Đinh! Nhiệm vụ tân thủ đã được phát hành, đề nghị ký chủ nhanh chóng hoàn thành!]

[Nội dung nhiệm vụ: Cứu sống một cây thực vật thân thảo có khả năng nở hoa. Thời hạn: 10 ngày.

Phần thưởng 1: Thanh Linh Trúc Lâu x1. Công dụng: Tiêu trừ mệt mỏi về tinh thần và thể chất, tăng cường nhẹ hiệu quả của linh thực đặc biệt.

Phần thưởng 2: Giá trị khí vận +20 điểm.]

Tiêu trừ mệt mỏi?

Nhìn dòng mô tả này, Lan Diệp – một nông dân tri thức hiểu rõ nỗi khổ của nghề nông – âm thầm gật đầu hài lòng. Không tồi, tính năng này rất tâm lý. Nhưng mà... sao cậu cứ thấy sai sai? Cảm giác như hệ thống đang ngầm bảo: "Tôi hồi máu cho ngài rồi đấy, lo mà cày đi! Chỉ cần chưa chết thì phải cày cho chết mới thôi!"