Chương 2.4: Hiếu kinh của giới trẻ

Tống Thanh Vũ giả vờ lơ đãng hỏi: [Nhắc mới nhớ, chắc cậu cũng tầm năm ba đại học rồi nhỉ? Đã xin đi thực tập chưa? Định đi đâu đào đất thế?]

Hồi nguyên thân chọn chuyên ngành cũng từng tham khảo ý kiến người này, tuy không nói cụ thể tên trường nhưng có nói rõ là học ngành gì.

Lan Diệp đáp ngay tắp lự: [Đương nhiên là về quê nuôi cá và trồng thêm rau rồi! Mới xin được chữ ký vào đơn thực tập xong, là đại lão xịn nhất viện tôi ký cho đấy nhé!]

Tống Thanh Vũ: [Đại lão?]

Lan Diệp: [Chuẩn luôn, gương mặt đại diện của viện tôi đấy! Cậu không biết đâu, cụ ấy mặt lúc nào cũng hằm hằm dọa người kinh khủng. Lúc tôi đứng trước mặt cụ, suýt chút nữa là á khẩu luôn. Đừng nói đám sinh viên tụi tôi sợ, ngay cả mấy thầy cô giáo trẻ trong viện gặp cụ cũng rén như cầy sấy. Chắc người duy nhất trên đời này không sợ cụ chỉ có vị sư huynh nam thần họ S của viện tôi thôi.]

Lan Diệp: [Tôi nói cho cậu nghe bí mật này, vị sư huynh S đó đẹp trai dã man con ngan luôn! Nhan sắc đó mà debut thì chấp hết dàn nam thần showbiz hiện tại!]

Tống Thanh Vũ: "..."

Thôi được rồi, không cần phải khen nức nở thế đâu.

Ai mà ngờ được người bạn game bao năm không liên lạc lại chính là cậu đàn em Smart tóc đỏ vừa mới gặp lúc nãy. Màn "họp mặt fan" online này quả là khiến người ta trở tay không kịp.

Bỗng nhiên, Tống Thanh Vũ nhớ lại vẻ mặt sợ sệt như tránh tà của Lan Diệp lúc đối diện với mình, trong lòng không khỏi tò mò: Rốt cuộc mình đã làm gì mà cậu nhóc này sợ mình như sợ cọp thế nhỉ?

Thế nên, Tống Thanh Vũ quyết định không vạch trần thân phận, cứ thế cùng Lan Diệp "ông một câu, tôi một câu" chém gió xuyên lục địa.

---

Một tuần sau.

Tây Châu, Nghi Thành, trấn Bạch Long.

Nắng sớm lan tỏa, ánh mặt trời mùa đông tuy không mang lại bao nhiêu hơi ấm nhưng chỉ cần nhìn thấy bầu trời xán lạn, tâm trạng Lan Diệp đã tốt lên trông thấy.

Hắn đẩy cổng viện bước ra, ngắm nhìn ngôi làng nhỏ yên bình nằm lọt thỏm giữa những dãy núi trùng điệp, vươn vai một cái thật sảng khoái: “Thời tiết hôm nay đẹp quá! Thôi khỏi dọn dẹp nhà cửa nữa, ra ruộng xới đất gieo hạt trước đã, phải chuẩn bị thực nghiệm cho luận văn tốt nghiệp thôi."

Ngôi làng nhỏ nơi cha mẹ nuôi của nguyên thân sinh sống tên là Lan Gia Thôn. Nơi đây khí hậu ôn hòa, sản vật phong phú, phong cảnh đẹp như tranh vẽ, nhưng mãi vẫn nghèo vì giao thông quá trắc trở.

Đường ra vào thôn chỉ có hai lối. Một là con đường bê tông ngoằn ngoèo uốn lượn được xây từ hồi chương trình "Nông thôn mới", lái xe từ trấn Bạch Long vào phải mất hai ba tiếng đồng hồ. Mấy năm nay đường xuống cấp, ổ gà ổ voi chi chít, người bình thường đi qua đảm bảo bị xóc cho nôn thốc nôn tháo.

Lối còn lại là con đường mòn cheo leo phía vách núi mặt bắc của thôn, phải đu dây cáp treo vượt qua hẻm núi Bạch Long sang đỉnh núi đối diện, rồi lội bộ nửa tiếng nữa mới xuống tới chân núi để bắt xe buýt đi nhờ vào trấn.

Thực tế, dân làng toàn đi lối này vì tiết kiệm được cả đống thời gian và tiền bạc, chỉ mất tầm một tiếng là ra được trấn mua bán. Nhưng cái hệ thống cáp treo thô sơ ấy cũng là rào cản khiến kinh tế Lan Gia Thôn dậm chân tại chỗ. Chính quyền trấn cũng dăm ba lần muốn kéo kinh tế lên nhưng đều thất bại, còn chuyện làm đường lớn phát triển du lịch thì... ngân sách đâu ra mà làm?

Bởi vậy, thanh niên trai tráng trong thôn đều bỏ đi làm ăn xa, người ở lại toàn dựa vào nghề nông. Cha mẹ nuôi của nguyên thân cũng thuộc nhóm bám trụ lại làng.

Hai ông bà rất chịu khó, ngoài trồng trọt, lúc nông nhàn còn vào rừng kiếm nấm, săn gà rừng đem ra trấn bán. Nhờ chịu thương chịu khó như vậy mới nuôi nổi nguyên thân ăn học đàng hoàng đến tận Đại học, lại còn xây được căn nhà ngói xanh khang trang to đẹp nhất nhì cái thôn này.

Căn nhà ngói xanh có sân vườn rộng rãi ấy từng là niềm mơ ước của bao người trong thôn. Đến khi nguyên thân đỗ vào trường Đại học danh giá, người ta lại càng hâm mộ đỏ mắt. Tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang, nguyên thân mới vào Đại học chưa được bao lâu thì hai ông bà gặp tai nạn qua đời trong một lần đi rừng.

Lúc ấy nguyên thân đã đủ tuổi thành niên nên thuận lợi thừa kế di sản, bao gồm căn nhà ngói, kha khá ruộng đất và quyền sử dụng hai ngọn đồi nhỏ.

Nhắc đến chuyện này thì phải nói đến vấn đề hộ khẩu.

Dù đã được nhà họ Trình đón về hơn ba tháng, nhưng chẳng biết là do họ muốn trấn an "trái tim mong manh" của con nuôi Trình Dương hay là thực sự không để tâm, mà hộ khẩu của nguyên thân vẫn chưa được chuyển về thành phố.

Nguyên thân cũng có lòng tự trọng, lại thêm tình cảm sâu nặng với cha mẹ nuôi nên cũng chẳng buồn nhắc tới. Thực ra theo kế hoạch ban đầu, cậu định nhẫn nhịn ở nhà họ Trình cho đến khi tốt nghiệp rồi sẽ quay về quê hương lập nghiệp. Tiền tiêu vặt cha mẹ ruột cho, cậu đều lén tiết kiệm cả, tiếc là...

"Ọt... ọt..."

Lan Diệp xoa cái bụng đang biểu tình, quyết định gạt phăng đám chuyện bực mình của nguyên thân sang một bên. Ăn cơm là chân ái!

Có thực mới vực được đạo, ăn no mới có sức làm ruộng chứ.

Cậu là người đam mê làm ruộng từ trong máu.

Ở thế giới cũ, Lan Diệp là dân nghiên cứu thực vật chính hiệu, ngày thường không lẽo đẽo theo ông nội trồng cây trong vườn thì cũng cắm mặt trong phòng thí nghiệm để lai tạo giống. Nếu không phải vì cái luận văn Tiến sĩ chết tiệt, cậu đã chẳng phải lặn lội vào khu bảo tồn, để rồi bị chim tấn công ngã cây mà chết lãng xẹt như thế.