Chương 2.3: Hiếu kinh của giới trẻ

Mẹ Trình nói với giọng điệu đầy tự tin, phảng phất như đã nhìn thấy trước cảnh tượng Lan Diệp khóc lóc quỳ lạy xin được quay về vào tuần sau.

...

Trên taxi công nghệ.

Lan Diệp ngồi ngẫm lại cuộc đối thoại vừa rồi với Trình Vân Hi, có chút ảo não vò đầu: "Haizz, quả nhiên trình độ “võ mồm” vẫn còn non quá."

Vốn dĩ cậu rất ít khi cãi nhau tay đôi kiểu này, Lan Diệp tự biết mình không phải kiểu người "độc miệng" có thể chọc tức người khác đến hộc máu. Thế nên cậu dứt khoát áp dụng ngay bí kíp vừa học lỏm trên mạng – "Hiếu kinh" của giới trẻ hiện đại.

Chuyên trị những bậc trưởng bối, họ hàng vô lương tâm, tiêu chuẩn kép.

Nói tôi không hiểu chuyện, không nghe lời đúng không? Được thôi, vậy thì tôi sẽ "lên cơn" một cách ổn định, các người càng nói gì tôi càng làm ngược lại cái đó, để chứng thực cái danh "không hiểu chuyện" cho vừa lòng các người.

Mắng tôi là bạch nhãn lang, không coi các người là người thân đúng không? Vậy thì quá tốt, nhân cơ hội này cắt đứt quan hệ luôn, sạch sẽ gọn gàng, đỡ dây dưa rễ má.

Chỉ là giữa tình thân và tiền bạc, kiểu gì cũng phải chọn một. Do hạn mức thẻ có hạn, cậu chỉ kịp quẹt max hạn mức, đem một phần nhỏ quyên góp cho quỹ từ thiện "Bữa sáng yêu thương", số còn lại chắc chắn đã bị Trình Vân Hi khóa sạch rồi. Giờ này chắc cô ả đang đắc ý ngồi chờ cậu quay về nhận sai đây.

Nhưng cậu sẽ vì thiếu tiền mà quay về sao?

Cười chết mất thôi. Tuy cậu xuyên thư mà không có bàn tay vàng hay hệ thống hỗ trợ, nhưng có tay có chân, kiến thức chuyên môn đầy mình, còn sợ chết đói chắc?

Nghĩ thông suốt, Lan Diệp lấy điện thoại ra, định tìm hiểu xem thành quả nghiên cứu khoa học và phương hướng phát triển của thế giới này ra sao, biết đâu có thể dùng mấy bài luận văn cũ của mình để kiếm chút cháo.

Đột nhiên, ứng dụng chat VX nhảy ra một khung thoại, người gửi là một người bạn có nickname "Ánh Sáng Xanh Lam".

Lan Diệp lục lọi ký ức một hồi, nhớ ra đây là bạn game cũ của nguyên thân, trình độ bắn PUBG cực đỉnh.

Hai người quen nhau từ hồi nghỉ hè năm lớp 12, tình cờ ghép đội ngẫu nhiên bốn người trong game. Vì avatar game của đối phương là một bông hoa màu xanh lam rất đẹp, nguyên thân tò mò hỏi một câu, thế là bắt chuyện được. Kết quả mải buôn chuyện quá đà, không để ý bo đang thu, cả hai dắt tay nhau chết chùm trong bo độc.

Thấy nói chuyện hợp gu, lại thêm đối phương gánh team cực mạnh, nguyên thân chủ động kết bạn VX. Trong kỳ nghỉ hè, cậu vừa đi làm thêm vừa tranh thủ hẹn người ta chơi game, ngày thường thì chém gió chuyện đời thường, coi như là bạn game thân thiết hiếm hoi, "hàng xóm mạng" tốt bụng.

Nhưng sau khi cha mẹ nuôi qua đời, nguyên thân rơi vào khủng hoảng một thời gian dài, sau khi vực dậy được thì lại lao đầu vào làm thêm kiếm tiền, hoàn toàn không có thời gian chơi game, dần dần mối liên hệ với "Ánh Sáng Xanh Lam" cũng nhạt đi.

Không ngờ hôm nay đối phương lại đột nhiên nhắn tin tới.

Lan Diệp mở tin nhắn ra, thấy đó là ảnh chụp một chậu hoa Sống Đời đang nở rực rỡ, nhìn y hệt như pháo hoa bung nở giữa trời đêm. Cũng chính vì đặc điểm này mà giống hoa đó có tên là: Pháo Hoa.

Cậu theo phản xạ gõ chữ trả lời: [Pháo Hoa?]

Đang ở vườn hoa hì hục bưng bê chậu cây theo chỉ đạo của Giáo sư Diệp, Tống Thanh Vũ cảm thấy điện thoại rung lên.

Anh lấy ra xem, mới phát hiện mình lỡ tay gửi nhầm bức ảnh định gửi cho em trai sang cho người bạn game cũ.

Anh dùng một tay gõ chữ: [Ừ. Trượt tay, vốn định gửi cho thằng em. Lâu rồi không thấy cậu online, dạo này bận rộn gì thế?]

Lan Diệp trả lời: [Đang bận "lên cơn" một cách ổn định, vừa mới chọc tức điên một người xong.]

Tống Thanh Vũ: [?]

Nghĩ dù sao cũng chỉ là bạn qua mạng, mình ở cái thế giới trong sách này cũng chẳng có ma nào làm bạn, Lan Diệp vui vẻ chia sẻ "chiến tích" với đối phương: [Mới vừa dỗi một bà chị họ hàng tiêu chuẩn kép xong. Chủ yếu là thực hành châm ngôn sống: Buông bỏ tố chất cá nhân, tận hưởng cuộc đời thiếu đạo đức. Có việc gì thì cứ trực tiếp phát điên, thay vì tự làm khổ mình thì chi bằng làm khó người khác.]

Tống Thanh Vũ sững người một chút rồi bật cười, gõ phím trả lời: [Không tồi, trạng thái tinh thần rất ổn định. Phát điên xong rồi thì định làm gì tiếp theo? Làm hai ván game giải tỏa không?]

Lan Diệp: [Thôi thôi, hẹn dịp khác nhé người anh em. Tôi đang trên đường trốn chạy đây, nhà kia toàn người cực phẩm, tôi không dây vào nổi, chuồn lẹ cho lành.]

Lan Diệp: [Chờ tôi an cư lạc nghiệp xong sẽ lại nhờ đại lão gánh team. Ảnh_chụp.Jpg]

Để thể hiện thành ý, Lan Diệp còn chụp một bức ảnh phong cảnh bên ngoài cửa sổ xe taxi gửi qua. Tuy nhiên, trên kính cửa sổ có phản chiếu bóng dáng lờ mờ của cậu, nhưng mờ tịt nên chẳng nhìn rõ mặt mũi đâu.

Tống Thanh Vũ nhìn bức ảnh này mà trầm tư suy nghĩ.

Tuy ảnh chụp rất mờ, nhưng cái kiểu tóc dựng ngược như lông nhím cùng màu đỏ chói lọi kia... thật sự là quá mức quen mắt, quá mức ấn tượng.

Tống Thanh Vũ im lặng một lát rồi trả lời: [Được, hôm nào rảnh thì hẹn. Thật ra giờ tôi cũng không rảnh lắm, đang bị thầy hướng dẫn bắt lính đi lao động khổ sai đây, bưng bê gần 50 chậu hoa rồi.]

Lan Diệp đọc xong thì cười tủm tỉm.

Nhớ lại quãng thời gian làm cu li cho ông chủ ở phòng thí nghiệm kiếp trước, cậu lướt ngón tay thoăn thoắt: [Làm việc cho sếp sao gọi là bắt lính được, cái đó gọi là cống hiến, là tình yêu cháy bỏng với sự nghiệp nghiên cứu khoa học! Cố lên người anh em, ráng cày cuốc chờ ngày tốt nghiệp Tiến sĩ là đời lên hương ngay.]