Cùng là đỗ vào đại học danh tiếng, Trình Dương là học sinh bản địa, còn được hưởng chế độ ưu tiên vùng miền, đề thi năm đó cũng không tính là quá khó. Trong khi nguyên chủ lại trúng đúng năm đề thi nổi tiếng là khó nhất, kết quả điểm số còn cao hơn nam chính gần hai mươi điểm. Có thể nói là hoàn toàn dựa vào năng lực thật sự để đỗ vào trường đại học top đầu.
Nếu không phải vì cha mẹ nuôi đột ngột qua đời, cộng thêm chuyện thật giả thiếu gia bị phanh phui, Lan Diệp cảm thấy rất có thể nguyên chủ giờ này đã theo một vị đại lão nào đó vào làm trong phòng thí nghiệm, thậm chí biết đâu đã từng đăng một hai bài luận văn có chỉ số ảnh hưởng đáng nể.
Một nhân tài nghiên cứu khoa học đầy triển vọng, cuối cùng lại bị biến thành vai phụ, pháo hôi phản diện hỗ trợ cho nam chính — Lan Diệp chỉ có thể cảm khái: Cốt truyện của đại thần đúng là khủng khϊếp thật.
"Không muốn nhìn thì đừng nhìn, đôi mắt mọc trên người mình, muốn dùng sao là quyền của mình." Lan Diệp ngay cả bước chân cũng không ngừng lại, kéo vali đi thẳng ra ngoài.
Người trồng hoa lớn tuổi phần lớn đều mang theo khí chất nhẹ nhàng kiểu Phật hệ, Lan Diệp cũng vậy, nhưng anh không phải kiểu người ai mắng cũng không cãi lại. Nguyên chủ thật ra cũng không phải dạng người yếu đuối nhẫn nhịn. Chỉ là sau khi cha mẹ nuôi qua đời, trong lòng không còn chỗ dựa, nghe nói mình vẫn còn cha mẹ ruột và anh chị nên mới cố chấp ở lại nhà họ Trình, hi vọng có thể một lần nữa có được cảm giác gia đình, cố gắng làm vừa lòng họ bằng cách tuân theo một số yêu cầu. Đáng tiếc…
Trình Vân Hi bị chặn họng đến ngây người, lập tức tức giận đến đỏ mặt: “Lan Diệp! Cậu đang có thái độ gì đấy hả? Tôi là chị cậu đó!"
Bước chân hơi khựng lại, Lan Diệp quay đầu, gương mặt không chút biểu cảm nhìn cô ta: “Tiểu thư Trình đây chẳng phải từng nói tôi chỉ là kẻ nghèo rớt mồng tơi được đưa về nương nhờ thôi sao? Em trai cô là Trình Dương mà? Chúng ta từ khi nào lại thành chị em?"
Từ lúc mới bước chân vào nhà họ Trình, Trình Vân Hi đã không thèm liếc nguyên chủ một cái, chỉ thấy cậu là một thằng nhà quê quê mùa, ở chung một phòng cũng cảm thấy không khí toàn mùi bùn đất khó chịu.
Khi có bạn bè hay đồng nghiệp đến nhà chơi, cô ta cũng không bao giờ chủ động giới thiệu thân phận của nguyên chủ. Chỉ khi bị hỏi, cô ta mới lạnh nhạt đáp một câu: “Ờ, là người được tìm về đó... Nếu ba mẹ đã muốn giữ cậu ta lại thì cứ coi như người thân đến nương nhờ đi, dù sao em trai tôi chỉ có Tiểu Dương và Tiểu Phong."
Những lời này, Trình Vân Hi chưa bao giờ nói thẳng trước mặt nguyên chủ. Cô ta lúc nào cũng giữ một gương mặt lạnh lùng với cậu, thỉnh thoảng lại lấy uy nghi của chị cả ra dạy dỗ vài câu. Nhưng những cô bạn thân thân thiết với cô thì đều biết Trình Vân Hi chướng mắt nguyên chủ thế nào, họ lại càng coi thường cậu hơn, thậm chí từng vài lần công khai sỉ nhục cậu mà không hề kiêng dè.
Vậy Trình Vân Hi có biết chuyện đó không?
Đương nhiên là cô ta biết, nhưng cô ta căn bản chẳng thèm để ý.
Bị Lan Diệp lấy lời lẽ trước kia chặn họng, trong lòng Trình Vân Hi càng cảm thấy tức giận hơn, không màng đến hình tượng tiểu thư khuê các mà chỉ thẳng vào mặt Lan Diệp mắng: “Tôi chỉ thuận miệng nói một câu, cậu lại có thể ghim lâu như vậy sao? Tôi thấy cậu đúng là hoàn toàn không coi tôi là chị gái!"
"Đúng vậy." Lan Diệp gật đầu cái rụp, dứt khoát đáp trả: "Cô cũng đâu có coi tôi là em trai, mắc mớ gì tôi phải coi cô là chị gái?"
Trình Vân Hi tức đến mức phải ôm ngực thở dốc. Ánh mắt cô ta vô tình liếc thấy thông báo chuyến bay hiện lên trên màn hình điện thoại của Lan Diệp, hai chữ "Tây Châu" đập vào mắt chói lòa.
Vừa nghĩ đến việc Lan Diệp năm lần bảy lượt vì đôi vợ chồng nhà quê kia mà cãi nhau với người nhà họ Trình, cô ta giận đến mức muốn lên cơn đau tim, giọng nói cũng the thé hẳn lên: “Được, được lắm! Quả nhiên là đồ bạch nhãn lang nuôi mãi không quen! Nếu cậu đã luyến tiếc cha mẹ nuôi nhà quê đó như vậy thì cút đi cho khuất mắt tôi!"
Đám người giúp việc trong nhà nghe thấy tiếng cãi vã đều không nhịn được mà rụt cổ lại.
Họ thật sự là lần đầu tiên thấy đại tiểu thư bị chọc tức đến mức này. Cũng không biết cậu Lan Diệp hôm nay phát điên cái gì, trước kia chẳng phải lúc nào cũng giả câm vờ điếc, ngoan ngoãn đứng nghe mắng sao?
Thấy cô ta đã nhìn thấy thông báo chuyến bay, Lan Diệp cũng chẳng giấu giếm, gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, tôi chính là nhớ ba mẹ tôi, cho nên tôi về Tây Châu đây. Từ nay về sau cũng sẽ không bước chân vào nhà họ Trình nữa."
Trình Vân Hi: "???"
Cái gì cơ? Thằng nhóc này hôm nay uống lộn thuốc à? Không quay lại nhà họ Trình nữa là có ý gì?
Trình Vân Hi còn định gọi giật Lan Diệp lại để giáo huấn thêm vài câu cho bõ tức, nhưng đã thấy cậu chẳng thèm quay đầu, leo thẳng lên chiếc taxi công nghệ vừa tới rồi phóng đi mất dạng.
Mẹ Trình nghe thấy tiếng ồn ào từ trên lầu ba đi xuống, sau khi nghe kể lại đầu đuôi sự việc thì phẩy tay đầy vẻ khinh thường: “Được rồi, nếu nó đã muốn đi thì kệ xác nó. Đỡ phải để nó suốt ngày làm ầm ĩ trong nhà, nó về đây ba tháng nay nhà mình chẳng có ngày nào yên tĩnh. Vân Hi, con đi khóa hết thẻ của nó lại cho mẹ. Quen thói sống trong nhung lụa rồi, mẹ chống mắt lên xem nó về quê chịu khổ được mấy ngày."
"Vâng ạ."
"Cứ chờ đấy, không quá một tuần đâu, nó sẽ lại mặt mày xám ngoét bò về đây xin xỏ thôi. Đến lúc đó mẹ sẽ bắt nó phải xin lỗi con, chừng nào con vừa lòng mới mở lại thẻ cho nó dùng."