Chương 2.1: Hiếu kinh của giới trẻ

Vai chính còn không dám chọc vào đại lão, mình chỉ là một pháo hôi, tốt nhất nên tránh xa thì hơn.

Biến đi là thượng sách.

Lan Diệp là người nói được làm được. Sau khi hoàn tất thủ tục thôi học liền chạy về ký túc xá, đóng gói hết đồ đạc còn để lại của nguyên chủ, gửi chuyển phát nhanh, sau đó gọi taxi đến nhà họ Trình.

Nói đến xe cộ, lúc nguyên chủ mới vừa đến Trình gia, cha mẹ ruột lập tức tặng hắn một chiếc xe giá bốn, năm trăm nghìn. Nguyên chủ khi đó cảm động không thôi, sau mới phát hiện chiếc xe đó thật ra là xe Trình Dương không thèm dùng nữa, mới lái chưa được một vòng đã chê xấu không muốn dùng, vứt trong gara cho bụi bám.

Mà điều càng khiến người ta tức giận là, cha mẹ ruột đem xe cũ Trình Dương không cần vứt cho nguyên chủ như kiểu cho trạm thu mua đồ cũ, nhưng mặt khác lại chuyển cho Trình Dương hai triệu, bảo cậu ta cứ mua chiếc nào mình thích, dù sao cũng là con trai nhà họ Trình, ra ngoài phải được chăm sóc chu đáo.

Xe cũ của con nuôi đem cho con ruột dùng, còn đưa dưỡng tử hai triệu để mua xe mới, việc này mà rơi vào ai thì cũng chẳng thoải mái nổi.

Nguyên chủ tức đến suýt chút nữa nổ phổi, nhưng cuối cùng vẫn chỉ nhận được một câu từ mẹ Trình: “Chỉ vì chuyện nhỏ như vậy mà nổi giận thì ra thể thống gì, không sợ người ngoài cười vào mặt à? Xe thôi mà, chờ sau này con lái tốt rồi thì mua cho con chiếc khác."

Đây là chuyện xe cộ sao?

Nguyên chủ tức đến ném luôn chìa khóa, từ đó về sau không bao giờ đυ.ng vào chiếc xe kia nữa.

Một tiếng sau, Lan Diệp trở lại Trình gia, đem giấy tờ quan trọng và quần áo nhét hết vào một chiếc vali hành lý. Khi xách hành lý xuống lầu thì vừa vặn đυ.ng phải Trình Vân Hi trở về.

Trình Vân Hi là con gái lớn nhà họ Trình.

Cô ta giống cha Trình, là kiểu người cuồng công việc, quản lý hơn chục công ty chi nhánh trong nhà. Là một nữ tổng tài vừa xinh đẹp vừa có thực lực. Trong giai đoạn đầu gây dựng sự nghiệp của nam chính, sự giúp đỡ âm thầm của cô ta không thể không kể đến.

Đương nhiên, bởi vì để ý đến lòng tự trọng của nam chính, Trình Vân Hi luôn giúp đỡ một cách kín đáo, không để đối phương cảm nhận được. Có thể nói là một người cực kỳ tinh tế và thấu hiểu.

Còn đối với nguyên chủ thì sao...

"Bây giờ đến thấy người cũng không buồn chào hỏi nữa hả?"

Thấy Lan Diệp làm như không thấy mình, kéo vali hành lý đi thẳng ra ngoài, Trình Vân Hi lập tức sa sầm mặt, bước nhanh tới, giọng nói mang theo vẻ bề trên: “Về nhà đã ba tháng rồi, đến chút lễ nghi phép tắc cơ bản cũng không học nổi. Kéo vali định đi đâu hả? Buổi tối ba sẽ về ăn cơm, không có chuyện gì thì ngoan ngoãn ở nhà chờ, đừng có suốt ngày ra ngoài lêu lổng với đám bạn bè xấu xa đó."

Cha Trình là một kẻ nghiện công việc siêu cấp, quanh năm suốt tháng chạy đi khắp nơi trong và ngoài nước, hiếm khi có dịp về nhà, nên mỗi lần ông về, cả nhà sẽ tụ tập ăn một bữa cơm xem như một hoạt động đoàn viên cố định của gia đình. Vì vậy, Trình Vân Hi vốn cũng rất bận rộn mới có thể cố gắng sắp xếp về nhà đúng dịp này. Chỉ là cô ta không ngờ vừa về đã phải đυ.ng mặt với cái "vật xui xẻo" là Lan Diệp.

Tuy biết Lan Diệp là em trai ruột của mình, nhưng trong lòng Trình Vân Hi, những người lớn lên cùng cô như Trình Phong và Trình Dương mới thật sự là em trai của cô. Còn Lan Diệp nhiều lắm cũng chỉ tính là một người thân xa xa có quan hệ máu mủ mà thôi.

Liếc mắt chán ghét nhìn mái tóc đỏ rực của Lan Diệp, Trình Vân Hi lại nói: “Còn nữa, bộ dạng như quỷ của cậu là sao? Mau đi thẩm mỹ viện chỉnh trang lại cho sạch sẽ rồi hẵng quay về."

Lan Diệp biết rõ Trình Vân Hi không ưa nguyên chủ, lại thêm việc thích lấy thân phận chị cả ra răn dạy người khác, đối với nguyên chủ soi mói đủ kiểu. Có thể nói, nguyên chủ trở nên như bây giờ, Trình Vân Hi — không, là cả nhà họ Trình đều có phần trách nhiệm.

Sau giai đoạn đầu vừa tìm được nguyên chủ trở về, trong lúc cảm xúc dâng trào vì áy náy và xúc động, người nhà họ Trình còn xem trọng cậu đôi chút. Nhưng dần dà, họ ngày càng nhìn cậu không vừa mắt: chê cậu không biết làm việc, chê cậu không hiểu cách cư xử trong vòng xã giao, chê cậu quê mùa, luôn cảm thấy mang ra ngoài chỉ tổ mất mặt.

Mỗi lần răn dạy nguyên chủ, họ còn mắng luôn cả cha mẹ nuôi của cậu, cho rằng họ không biết dạy con, đã khiến một đứa trẻ ngoan ngoãn trở nên hư hỏng như vậy.

Cha mẹ nuôi của nguyên chủ chỉ là người bình thường, điều kiện không tốt, nhưng thật lòng yêu thương cậu, mọi sự quan tâm, thứ tốt đều dành hết cho cậu. Nguyên chủ cũng rất yêu quý họ, có thể chịu đựng bản thân bị chửi mắng, nhưng tuyệt đối không chấp nhận ai động đến cha mẹ nuôi của mình. Vì vậy, cậu từng cãi nhau với cha mẹ ruột ở nhà họ Trình rất nhiều lần, kết quả lần nào cũng bị quát mắng rằng đúng là do người nhà quê dạy dỗ nên không có chút giáo dưỡng nào.

Nhưng nguyên chủ thật sự kém cỏi sao?

Xét về cách đối nhân xử thế trong giới thượng lưu, đúng là cậu không thể bằng Trình Dương, người từ nhỏ đã sống trong hoàn cảnh đó. Nhưng ngoài khoản đó ra, cậu chẳng thua kém ai chút nào.

Năm đó, nguyên chủ chính là thủ khoa kỳ thi đại học toàn tỉnh Tây Châu, nhờ thực lực mà từ một ngôi làng nhỏ heo hút thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu. Nếu thật sự so về thành tích học tập, thậm chí còn vượt xa Trình Dương.