Chương 1.4: Màn kịch vụng về

Giáo sư Diệp chỉ là người nghiêm túc, không thể chấp nhận được chuyện mờ ám. Tuy bề ngoài nghiêm khắc, nhưng bản chất lại là một người vô cùng tốt. Ông cực kỳ ghét hành vi giả tạo trong nghiên cứu học thuật, và truy cứu triệt để những sai phạm như vậy chẳng qua là muốn đem lại cho học sinh và những người làm khoa học một môi trường công bằng, liêm chính.

Biết được hành vi của nhà họ Trình, ông không chỉ thay nguyên chủ chi trả toàn bộ viện phí, mà còn cho người đưa cậu về quê sống với cha mẹ nuôi để tĩnh dưỡng.

Đến tận lúc chết, nguyên chủ cũng chưa từng oán trách hay ghi hận Giáo sư Diệp. Người mà cậu căm hận chỉ có chính mình.

Nguyên chủ quỳ trước mộ cha mẹ nuôi, khóc rống ăn năn, là vì hối hận đã phụ lòng nuôi dưỡng và kỳ vọng của họ, chứ không phải tiếc nuối vinh hoa phú quý của nhà họ Trình. Thế mà nguyên tác chẳng đề cập đến một chữ, phần trước thì dài dòng viết nam chính thành đạt thế nào, đắc ý ra sao, phía sau chỉ hời hợt một câu: "Lúc này, Lan Diệp quỳ bên mộ cha mẹ nuôi, hối hận không kịp", biến cậu thành một kẻ hám danh vọng, vai phụ đối lập bị vứt đi.

Nghĩ đến đây, Lan Diệp không kìm được mà bĩu môi, lại lặng lẽ quan sát sắc mặt Giáo sư Diệp.

Đáng tiếc, vị giáo sư già này vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm túc, không cười không giận, hoàn toàn không đoán ra tâm tình ông ra sao.

Ai da... đây đúng là một màn mở đầu địa ngục mà.

Giáo sư Diệp xem qua tờ đơn xin thực tập của Lan Diệp, thấy nơi đăng ký là Tây Châu, liền hỏi: “Em đã suy nghĩ kỹ chưa? Thực tập ở Tây Châu để lập khu đất thực nghiệm?"

Lan Diệp gật đầu xác nhận.

Giáo sư Diệp ngoài mặt vẫn nghiêm túc, nhưng trong lòng thì âm thầm gật đầu: Không tệ, là lựa chọn thông minh.

Chuyện thiếu gia thật - giả ở nhà họ Trình, ông cũng từng nghe qua ít nhiều. Kết hợp với cảnh tượng ông từng bắt gặp trong buổi sinh hoạt tập thể ở trường, Lan Diệp có thể quyết đoán rút lui khỏi đó, ông cảm thấy cậu rất đáng khen. Còn về Trình Dương kia… giả danh chiếm chỗ suốt bao năm, sau lưng còn làm nhiều trò mờ ám, Giáo sư Diệp nghĩ đến liền thấy không vui.

"Tây Châu vốn nổi tiếng là vùng đất trời phú, khí hậu và thổ nhưỡng đều rất thích hợp để lập khu đất thực nghiệm. Cụ thể em định lập ở đâu?"

"Em muốn lập ở trấn Bạch Long, huyện Nghi Thành. Em đã sống ở đó hơn hai mươi năm, rất quen thuộc với khí hậu, văn hóa và điều kiện tự nhiên nơi đó..." Lan Diệp vốn là sinh viên ngành Thực vật học, nói đến chuyện xây dựng khu đất thực nghiệm thì lập luận rõ ràng mạch lạc.

Giáo sư Diệp nghe xong, ánh mắt không khỏi thoáng hiện chút bất ngờ, tiện thể đưa ra vài câu hỏi chuyên môn. Không ngờ Lan Diệp đều trả lời trôi chảy, thậm chí còn rất tốt.

Tống Thanh Vũ vẫn luôn yên lặng ngồi cạnh, lúc này cũng không nhịn được nhìn Lan Diệp thêm mấy lần.

Giáo sư Diệp càng hỏi càng thấy hài lòng với biểu hiện của Lan Diệp, cuối cùng cầm bút ký tên vào đơn xin thực tập: “Nếu tôi viết thêm vài lời giới thiệu cho em, sau này trong quá trình thực hiện có gặp vấn đề gì thì cứ đến tìm tôi."

Giáo viên chủ nhiệm đứng bên cạnh: "..."

Lan Diệp hơi sững sờ, không ngờ lại có chuyện tốt như thế này. Được một vị giáo sư nổi tiếng đích thân chỉ điểm là cơ hội hiếm có, sớm biết thế thì lúc nãy mình đã không làm bộ làm tịch, đáp càng xuất sắc hơn nữa mới phải.

"Cảm ơn thầy Diệp."

Trong nguyên tác từng đề cập, Giáo sư Diệp thật ra rất thích người khác gọi ông là "thầy" hơn là "giáo sư" hay "ông Diệp". Cả đời giảng dạy, ông luôn xem mình là một giáo viên bình thường, chỉ là thuận tiện làm thêm nghiên cứu, sau đó trở thành viện sĩ mà thôi.

Một tiếng "thầy" kia vừa thốt ra, đúng thật là chạm đúng chỗ ngứa của Giáo sư Diệp. Tuy ông vẫn giữ mặt nghiêm túc, nhưng cũng chỉ tay về phía Tống Thanh Vũ: “Đây là đàn anh của em Tống Thanh Vũ. Có việc gì cũng có thể tìm em ấy."

Tống Thanh Vũ!

Lúc trước vì tập trung đối phó với Giáo sư Diệp, Lan Diệp không để ý đến những người khác trong phòng. Ánh mắt từng vô tình lướt qua Tống Thanh Vũ, chỉ cảm thán một câu trong lòng: nhan sắc thế này mà không vào giới giải trí thì tiếc thật.

Giờ biết được vị thiếu gia ôn hòa, điềm đạm kia chính là Tống Thanh Vũ, Lan Diệp hận không thể lập tức bỏ chạy.

Đây chính là vai phụ đáng sợ nhất trong cả nguyên tác, từng suýt nữa diệt luôn cả nam chính đấy!

Tại sao không phải phản diện?

Bởi vì đến cả nam chính cũng sợ đối phương, không dám động vào.

Tống Thanh Vũ làm như không thấy ánh mắt đầy ý cười của Giáo sư Diệp, đang định lễ phép chào hỏi Lan Diệp thì bắt gặp trong mắt cậu một tia kinh sợ chợt lóe rồi biến mất.

Anh khẽ nhướng mày. Ngạc nhiên thì thôi, cớ sao lại sợ? Tuy anh có hơi độc mồm, nhưng đâu đến mức khiến người ta sợ đến vậy?

Ảo giác chăng?

Mười phút sau, khi nghe Lan Diệp nói phải về nhà họ Trình thu dọn hành lý, Tống Thanh Vũ thuận miệng đề nghị đưa một đoạn đường, liền thấy Lan Diệp xua tay lia lịa: “Không cần phiền anh đâu, đàn anh. Ở ký túc xá em còn nhiều đồ phải thu dọn."

Nói xong, Lan Diệp liền vội vã rời đi, cầm đơn xin mà chạy mất.

Tống Thanh Vũ: "..."

Một lúc sau, anh cong khóe môi dưới, khẽ cười. Xem ra… không phải ảo giác.

Ngồi xe của Tống Thanh Vũ? Lan Diệp dứt khoát từ chối ba lần.

Tuy rằng hiện tại còn lâu mới đến lúc Tống Thanh Vũ "hắc hóa", vẫn đang là đại thiếu gia ôn nhã, phong độ nhà họ Tống, nhưng Lan Diệp vẫn không dám tiếp xúc gần.