Chương 1.2: Màn kịch vụng về

Gã tóc vàng bị đấm cho choáng váng, đầu óc ù ù, theo phản xạ lập tức lắc đầu. Quả thực, Lan Diệp chưa từng nói muốn tìm người viết giùm, tất cả đều là do hắn tự ý sắp xếp vì muốn lấy lòng "thiếu gia Trình".

Ngay giây tiếp theo, tên tóc vàng phản ứng lại, sắc mặt lập tức thay đổi.

Lan Diệp biết mình đã đánh cược đúng, cũng không buồn quay đầu nhìn tình hình ở cửa sau lớp học nữa, mà chỉ hướng về phía Thôi Vĩnh An đang còn ngơ ngác nói: “Đàn anh Thôi, những lời nãy giờ anh cũng nghe rồi. Tôi sẽ không làm mấy chuyện gian lận kiểu như nhờ người viết hộ luận văn đâu. Nếu anh thực sự đang khó khăn, cần tiền, tôi có thể cho anh vay, hoặc giới thiệu cho anh vài chỗ dạy thêm uy tín như trước."

"Đàn anh, nghe tôi một câu thật lòng... Mấy việc làm ăn gian dối thế này đừng dính vào nữa. Để thi đậu vào khoa của trường mình là chuyện không dễ, đừng để những chuyện này hủy hoại tương lai của anh."

Nói xong, Lan Diệp còn cố ý vỗ vai Thôi Vĩnh An, khẽ thở dài rồi xoay người rời đi.

Thôi Vĩnh An đứng như trời trồng, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Kịch bản này sao lại khác xa với những gì Trình thiếu đã nói?

Không phải hắn sắp đóng vai nạn nhân bị Lan Diệp cưỡng ép, sống chết không chịu đồng ý, đến mức trong lúc giằng co kịch liệt thì bị người lớn trong khoa đi ngang qua bắt gặp sao? Sao mới đảo mắt một cái lại thành chính hắn là kẻ tái phạm, chuyên đi giúp người gian lận? Nếu bị bắt quả tang thật, trường học chắc chắn sẽ đuổi học hắn mất!

Đặc biệt là... Nghĩ tới người đứng ở cửa sau phòng học vừa nãy, sắc mặt Thôi Vĩnh An trắng bệch, suýt chút nữa đứng không vững.

Đó là Giáo sư Diệp! Một trong những trụ cột của khoa, chuyên gia hàng đầu trong giới sinh vật học, nổi tiếng liêm chính, nghiêm khắc.

Mà hiện giờ, hắn lại bị chính vị giáo sư đó bắt gặp trong tình huống này... Với tính cách của thầy, chuyện này chắc chắn sẽ bị điều tra tới cùng!

Tương lai của hắn, tiền đồ của hắn...

Ở cửa sau phòng học.

Trình Dương, người vốn cố tình sắp xếp tình huống "tình cờ gặp mặt" để dẫn theo Giáo sư Diệp và những người khác đi ngang qua, cũng ngẩn người tại chỗ. May mà phản ứng nhanh, hắn lập tức điều chỉnh biểu cảm, cứng nhắc mấy giây rồi đổi sang vẻ mặt nhẹ nhõm: “May quá, may quá, chỉ là hiểu lầm thôi... Mẹ em cứ nói Lan Diệp nghịch ngợm, bảo em để ý nó nhiều hơn. Giờ xem ra đúng là mẹ lo hơi quá, Lan Diệp cũng không phải loại người hồ đồ như vậy."

Giáo sư Diệp và chàng trai trẻ mặc vest đi bên cạnh chỉ liếc nhìn Trình Dương một cái, mỉm cười nhưng lại không nói thêm gì.

Biểu cảm của Trình Dương khựng lại, biết mình lộ ra chút gì đó quá lố.

Một lúc sau, cuối cùng Giáo sư Diệp cũng mở miệng: “Lãng tử quay đầu là điều đáng quý. Nhìn sơ qua cũng thấy đây là một đứa trẻ hiểu chuyện, biết ơn hiếu thuận... chỉ là cách ăn mặc..."

Ánh mắt ông dừng lại ở mái tóc đỏ rực rỡ, còn đang dựng ngược như lông nhím của Lan Diệp, đúng kiểu tóc punk màu chói khiến người ta đau mắt.

Ông ngừng một chút rồi khẽ nói: "Khá độc đáo."

Một tràng cười trầm thấp vang lên. Chàng trai mặc vest bên cạnh cười nói: “Thầy à, thầy cứ nói thẳng là chói đến cay cả mắt cũng được."

Chàng trai mặc vest vóc dáng cao ráo, khí chất nho nhã, dung mạo tuấn tú dịu dàng, bề ngoài trông như một quân tử ôn hòa khiêm tốn. Thế nhưng lời nói thốt ra lại chẳng hợp với vẻ ngoài chút nào, đâm thẳng và độc địa: “Kiểu tạo hình “Smart” này kết hợp với gương mặt hóa trang dọa ma kia, chỉ cần không bị mù, ai nhìn vào cũng sẽ nói như vậy. Thầy không cần phải nói uyển chuyển như thế."

Giáo sư Diệp cảm thấy bản thân bị mỉa mai trong im lặng: "Tống Thanh Vũ, cậu im miệng cho tôi."

Học trò này của ông cái gì cũng tốt, chỉ có điều mồm miệng quá dài!

Giáo sư Diệp hậm hực quay người bỏ đi. Trình Dương vội vã muốn đuổi theo, nhưng lại bị Tống Thanh Vũ nở nụ cười nhẹ nhàng chặn lại: “Gặp phải chuyện gian lận như vậy, thầy chắc chắn sẽ đi tìm Viện trưởng Triệu báo cáo. Chuyện mua lan mà cậu định nhờ thầy, chắc phải để lần sau rồi."

Trình Dương há hốc mồm, nhưng cuối cùng chẳng thể thốt nổi câu nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn Giáo sư Diệp và Tống Thanh Vũ đi xa dần, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Lan Diệp đáng chết!

Hắn đã tốn bao công sức mới khiến Giáo sư Diệp đồng ý bán cho hắn một chậu lan quý, kết quả giờ coi như xôi hỏng bỏng không!

Chờ lần sau á?

Ai chẳng biết lan mà Giáo sư Diệp tự tay nuôi đều là hàng trân phẩm, một cây non cũng có giá trên trời, không biết bao nhiêu phú hào tranh nhau vung tiền cũng không mua nổi. Hắn là nhờ mối quan hệ với thầy hướng dẫn, đi cửa sau, nịnh nọt suốt hai tháng mới được hứa bán cho một chậu. Mà giờ bảo "lần sau" thì chẳng biết đợi đến kiếp nào.

Điều khiến Trình Dương hận hơn là tối hôm qua hắn còn vỗ ngực cam đoan với Cục trưởng Vương của Sở Kinh doanh rằng đêm nay sẽ mang chậu lan giao tận tay!

Giờ thì lấy đâu ra lan nữa mà giao? Không có sự hậu thuẫn của Cục trưởng, dự án công ty hắn làm sao vượt qua được các khâu xét duyệt, rau kim châm cũng thành lạnh ngắt mất rồi!

Càng nghĩ càng tức, Trình Dương nghiến răng ken két, sớm biết vậy đã kêu người cho thêm chút "gia vị" vào đồ ăn.

Dù sao cũng chỉ là một ít nấm gây ảo giác thôi, ăn vào không chết người mà...

Gần quầy đồ ăn vặt cạnh phòng học đa năng.

Lan Diệp vừa tu một hơi mấy chai nước khoáng, cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo lại. Dựa vào triệu chứng choáng đầu, buồn nôn, ảo giác... vừa nãy của bản thân, cậu gần như chắc chắn loại nấm kia thuộc họ nấm chứa độc tố thần kinh gây ảo giác.

Bởi vì... cậu từng nuôi thử loại này.