"Đàn em Lan, cậu làm cái gì vậy?"
Lan Diệp chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu óc choáng váng, mắt hoa lên, bên tai còn văng vẳng tiếng người nói chuyện ồn ào.
Cậu cố gắng chớp mắt vài lần, tầm nhìn mơ hồ dần trở nên rõ ràng. Trước mặt là một chàng trai trẻ đeo kính, mặc áo blouse trắng thí nghiệm đang ngồi đối diện.
Đây là đâu?
Không phải cậu vừa mới trượt chân ngã từ trên cây xuống trong chuyến khảo sát dã ngoại của khoa sao?
"Đàn em Lan, cậu đừng nói nữa. Tôi sẽ không giúp cậu viết luận văn đâu."
Câu này... nghe quen quen?
Lan Diệp còn đang định mở miệng thì một ly rượu đã bị dúi tới tận miệng. Cậu suýt chút nữa thì sặc. Vừa nuốt mấy ngụm xuống bụng, cậu liền cảm thấy tim đập nhanh bất thường.
Rượu này có vấn đề!
Rầm!
Cái bàn vuông chất đầy rượu và thức ăn trước mặt bị đá đổ nghiêng ngả.
Người thanh niên tóc vàng ngồi bên cạnh Lan Diệp – kẻ vừa mới rót rượu cho cậu – lập tức nhấc chân đá tung cái bàn, không để cậu có cơ hội lên tiếng: “Thôi Vĩnh An, mẹ kiếp, mày đúng là không biết điều! Có phải vì chê thiếu tiền không? Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn cho kỹ, thiếu gia Lan của tụi tao là cậu chủ thật sự nhà họ Trình, người ta có tiền!"
"Chỉ cần mày viết tốt bài luận văn này, lợi ích sẽ không thiếu phần mày đâu."
Thôi Vĩnh An bị dọa đến mức lắp bắp: "Không... không phải vì tiền... mà là nếu bị phát hiện làm giả luận văn tốt nghiệp thì..."
Tên tóc vàng kiêu ngạo ngắt lời: "Sợ gì chứ? Chuyện này chỉ cần hai bên đều ngậm miệng, thì ai mà điều tra ra được?"
Thôi Vĩnh An mặt mày hoảng hốt, không dám nói thêm lời nào, nhưng tay thì vẫn ngoan ngoãn nhận lấy chiếc thẻ ngân hàng mà tên tóc vàng đưa sang.
Ngay giây tiếp theo, chiếc thẻ đó đã bị Lan Diệp giật lấy.
Lan Diệp hung hăng cắn đầu lưỡi một cái, cơn đau giúp cậu đè nén được cảm giác choáng váng bất thường, đầu óc cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Thôi Vĩnh An? Nhà họ Trình? Viết luận văn giùm?
Đây chẳng phải là cốt truyện của cuốn tiểu thuyết "Rời khỏi hào môn, tôi trở thành nhà giàu số một" mà tối qua cậu chán quá nên đã xem theo lời giới thiệu của đàn em khóa dưới hay sao?
Trong truyện, nhân vật trùng tên với cậu – Lan Diệp, là con ruột bị thất lạc từ nhỏ của nhà họ Trình.
Đến năm ba đại học thì được cha mẹ ruột tìm về, ai ngờ lại là một tên ăn hại chính hiệu, yếu kém vô năng, suốt ngày chỉ biết vin vào sự áy náy của cha mẹ mà tranh giành với cậu con nuôi Trình Dương. Cố tình bản thân lại không có thực lực, khiến thiên hạ chê cười không ít.
Sau đó cậu ta càng dựa vào tiền bạc nhà mình mà cả ngày lêu lổng với đám bạn xấu, thậm chí còn dùng tiền để uy hϊếp và dụ dỗ một đàn anh nghiên cứu sinh viết hộ luận văn tốt nghiệp.
Và kết quả... bị bắt tại trận.
Cuối cùng, cậu chủ thật bị trường đuổi học, bị cha mẹ ruột đuổi khỏi hào môn, chán nản lê bước trở về nông thôn. Trên đường về còn gặp tai nạn xe, gãy chân phải cắt bỏ, thành người tàn tật. Đến cuối đời, nguyên chủ cô độc chết ở quê nhà, trước lúc chết còn quỳ trước mộ cha mẹ nuôi mà hối hận khôn nguôi.
Trái ngược hoàn toàn với nguyên chủ, "thiếu gia giả" Trình Dương là nam chính của truyện thì sự nghiệp thành công, hôn nhân viên mãn, cuối cùng còn được cha mẹ nhà họ Trình chủ động trao quyền thừa kế toàn bộ sản nghiệp.
Sự tương phản gay gắt ấy khiến cảm giác "sảng" của truyện đạt đến đỉnh điểm. Vai thiếu gia thật kia chỉ là một pháo hôi nhỏ nhoi trong nhóm nhân vật làm nền.
Ừm... hiện tại cậu chính là pháo hôi phản diện nhỏ nhoi kia.
Mới xuyên đến đã sắp "bay màu".
"Thiếu gia Lan, cậu cứ yên tâm, tên nhóc kia nhát gan sợ phiền phức, nhận tiền rồi chắc chắn sẽ ngoan ngoãn ngậm miệng. Chuyện luận văn tốt nghiệp, cậu cứ hoàn toàn yên tâm!"
Tên tóc vàng vừa liếc mắt ra cửa sau phòng học, vừa thấp giọng đảm bảo, định thừa dịp lấy lại thẻ ngân hàng từ tay Lan Diệp.
Đây rõ ràng là vật chứng. Phải bắt cả người lẫn tang vật mới được.
Lan Diệp để ý thấy ánh mắt gã tóc vàng thay đổi, lại nghĩ tới ly rượu có vấn đề lúc nãy... còn gì không rõ nữa chứ?
Nguyên thân vừa đe dọa vừa dụ dỗ người khác viết giùm luận văn sao?
Đây rõ ràng là bị hại, cố ý gài bẫy!
Nếu không thì sao lại đúng lúc như thế, để nam chính và một người có tiếng nói trong hội đồng học thuật đi ngang qua phòng học, vừa khéo bắt gặp toàn bộ quá trình? Một màn "nhân chứng, vật chứng đầy đủ", mà người bị hạ thuốc như nguyên thân lại không thể tự biện giải?
"Yên tâm? Yên tâm cái đầu nhà cậu ấy!"
Lan Diệp ho khan vài tiếng, giọng nói vẫn còn khó chịu nhưng đã gắng nén được, tức giận mắng to: “Lúc đầu tôi bảo cậu tìm một đàn anh đáng tin để phụ đạo giúp tôi viết luận văn, cậu lại dám tìm người viết giùm hả? Cậu có biết không, cái trò gian lận kiểu này bị bắt là sẽ bị toàn trường thông báo phê bình, đuổi học đó!"
"Giúp tôi? Giúp cái khỉ! Cậu rõ ràng là đang hại tôi thì có!"
Dù đầu óc vẫn còn choáng váng, tay chân cũng chẳng có nhiều sức, nhưng Lan Diệp vẫn gồng mình lên, giáng cho tên tóc vàng một cú đấm thẳng vào đầu, tuyệt đối không để hắn kịp phản bác: “Tôi đã nói với cậu thế nào? Ba mẹ tôi cố gắng lắm mới lo cho tôi thi đậu vào đại học, nhưng họ lại không thể đợi được đến ngày tôi tốt nghiệp... Họ đã qua đời trong tiếc nuối. Tôi đã sắp năm tư rồi, giờ chỉ muốn nghiêm túc học hành, hoàn thành luận văn tốt nghiệp."
"Tôi hỏi cậu: Từ đầu tới cuối tôi có từng nói một câu là muốn tìm người viết giùm không?"