Chương 38

EDIT: HẠ

Buổi chiều mọi người tiếp tục hoạt động tự do, nhưng cả nhóm vẫn không tìm được manh mối nào.

Nam trung niên nói chuyện này cũng là bình thường, dù sao đây cũng là phó bản cấp thấp, không thể để người chơi tìm được manh mối quá nhanh, phó bản sẽ có tính dẫn dắt nhất định, một ngày cơ bản chỉ có chừng ấy manh mối, có cái còn phải đợi đến hôm sau mới xuất hiện.

Nói đến đây, tất cả mọi người đều cảm thấy hôm nay có lẽ sẽ kết thúc như vậy, không ngờ đến buổi tối, lại có một chuyện xảy ra.

Nửa đêm.

Tối nay trăng tròn một cách khác thường, Bạch Tẫn Thuật cảm thấy sức mạnh của mình dường như lại tăng lên thêm một chút, dĩ nhiên, con “Quái vật” nào đó trong thôn cũng đã hiện nguyên hình.

Tiếng thét chói tai vang lên đúng lúc Bạch Thập Tam đang cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể.

Nghe thấy tiếng thét chói tai, hắn lập tức nhảy lên, vừa khéo chạm mặt với hai NPC đang lặng lẽ mở cửa. Dĩ nhiên, NPC ban ngày vẫn còn là một nam nhân trung niên và một bà cụ, lúc này đã hoàn toàn biến thành hai con quái vật.

Đầu chó, móng mèo, cổ gà, trên đầu còn mọc một cặp sừng dê, cái đuôi thì giống đuôi heo, nhìn tổng thể thì thân thể vẫn giống con người, nhưng lại có một chân to một chân nhỏ, phần thân trên rõ ràng là kích cỡ chỉ trẻ con mới có.

Thấy hắn nhảy bật lên, hai NPC cứng ngắc nói: “Ngươi đã thấy hết rồi?”

Bạch Thập Tam: “Ừm?”

Ta nghe được.

Hai NPC kia lẩm bẩm một cách cứng nhắc: “Ngươi đã nhìn thấy, ngươi đã nhìn thấy rồi, đã thấy rồi…” Bọn họ đồng thời nhảy lên, lao về phía này: “Vậy thì không thể để ngươi sống sót.”

Đêm trăng tròn là lúc tinh thần Bạch Thập Tam hưng phấn nhất, hắn lập tức vung chân, một cú đá bay một con, bởi vì sức lực quá lớn, con quái vật liên tục xuyên qua mấy bức tường, thậm chí còn đâm thủng cả tường của nhà hàng xóm.

Tiếng thét lập tức im bặt, bên kia Tiểu Lý và Tiểu Chu bị dọa đến mức mắt trợn tròn, hai mắt chưa bao giờ mở to đến thế.

Sau đó một mình Bạch Thập Tam đã thu hút hết toàn bộ giá trị thù hận của đám quái vật, hắn tiện tay giải quyết luôn hai con quái vật vừa chạy đến.

Bên này, Nam thể thao và nam trung niên lặng lẽ bò ra, trước tiên liếc nhìn Bạch Thập Tam một cái, sau đó mới hỏi hai người mới: “Các cô làm gì vậy, đại lão không sợ nên mới dám kinh động đến NPC, sao các cô cũng…”

“Chúng, chúng đi vào phòng chúng tôi.” Tiểu Lý run rẩy nói.

Tối nay cô vẫn luôn cảm thấy bất an, từ nhỏ mỗi khi cô có cảm giác đó thì nhất định sẽ xảy ra chuyện. Ở bên ngoài cô vốn đã rất tin vào linh cảm, trong trò chơi có đủ thứ kỳ lạ thế này, cô lại càng thêm tin tưởng vào linh cảm đó. Thế nên cả đêm cô không dám ngủ, vẫn luôn mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa, sau đó cô đã thấy hai con quái vật mò mẫm đi vào.

Quái vật thấy cô trợn mắt run rẩy thì lập tức há mồm: “Ngươi đã thấy.”

“Sau đó tôi sợ quá, liên tục dùng sức kéo Tiểu Chu trốn dưới chăn.”

Rất rõ ràng, cả hai đều đã tỉnh, sau đó bị hai con quái vật kỳ dị kia dọa đến sợ phát khϊếp.

Nam trung niên và Nam thể thao: “…”

“Có cảm giác nguy hiểm là chuyện tốt, nhưng không phải dùng theo cách đó, lá gan cô quá nhỏ, trực giác này đôi khi sẽ không giúp được cô, ngược lại còn sẽ kéo chân cô.”

Quái vật đã bị giải quyết, đứng trước mặt đại lão có thể đá bay quái vật chỉ bằng một cú đá như Bạch Thập Tam, Tiểu Chu cũng bớt sợ hơn một chút, đầu óc nhanh chóng hoạt động: “Vừa rồi mấy con quái vật cứ lặp đi lặp lại câu các ngươi thấy rồi, các ngươi thấy rồi, có phải vì đã nhìn thấy nên mới bị tấn công, còn nếu không nhìn thấy thì…”

Nói đến đây, cũng chẳng trách sao những người khác đều không gặp chuyện, chỉ có nhóm bọn họ là suýt xảy ra chuyện.

“Lúc này chắc bọn họ vẫn đang ngủ ngon lành nhỉ?” Tiểu Chu cảm thán.

Nếu không phải lần này có đại lão, nghe được chỗ bọn họ có động tĩnh bất thường, thì người bình thường chắc chắn sẽ không dám mò ra ngoài khi nghe thấy tiếng thét chói tai.

Không nhất thiết phải ngủ say, chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ không nhìn thấy gì.

Phó bản cấp C vốn không quá khó, chỉ cần chú ý một chút, giữ vững tâm lý, đừng tự tìm đường chết là không đến mức mất mạng.

“Sao đột nhiên lại xuất hiện hai con quái vật vậy?” Tiểu Chu cố gắng nhớ lại những thông tin đã nghe được ban ngày, nhưng vẫn không tài nào hiểu được.

Bạch Thập Tam liếc nhìn cô: “Chúng nó vốn là NPC, ban đêm biến thân là chuyện bình thường.”

Tiểu Chu và Tiểu Lý đều giật mình, đặc biệt là Tiểu Lý, cả người lại bắt đầu run rẩy: “Cái, cái gì, đám người ban ngày đó chính là mấy con quái vật kỳ dị không rõ hình dạng này sao?”

Nhìn dáng vẻ của các cô, dường như hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi sao một người bình thường lại biến thành như thế.

Nhưng tại sao lại không thể?

Nếu không ngươi cho rằng, vì sao thuật đổi mệnh lại bị xem là cấm thuật, bởi vì thuật pháp này tổn hại âm đức, đi ngược với lẽ trời, nên mới không được chết tử tế, lúc sinh thời cũng phải chịu đủ loại tác dụng phụ.

“Nếu ta không đoán sai, sở dĩ bọn họ biến thành như vậy là vì đã đoạt đi sinh mạng của quá nhiều loài sinh vật.” Bạch Thập Tam nói: “Có lẽ ban đầu là dê, là lợn, là chó, là mèo, nhưng về sau sẽ là người, nam nhân, nữ nhân, lão nhân, hài tử, những người còn thiếu ở trong thôn, có lẽ đều đã bị dùng làm tế phẩm cho trận pháp, để bọn họ kéo dài tuổi thọ.”

Lời này vừa dứt, đừng nói là hai người mới, ngay cả Nam trung niên và Nam vận động cũng cảm thấy khó chịu.

“Những thứ khác thì cũng thôi, cho dù có thể nhẫn tâm bỏ vợ, nhưng đứa trẻ thì sao? Đó chính là con ruột của bọn họ!”

“Đúng thế!” Tiểu Chu lẩm bẩm nói: “Cổ nhân không phải rất coi trọng chuyện nhiều con nhiều phúc, truyền thừa hương hỏa của gia đình sao…”

“Con người vốn là không biết đủ.” Bạch Thập Tam nói.

“Đúng vậy, có lẽ ban đầu khi mới biết đến biện pháp này, bọn họ chỉ định mượn chút tuổi thọ của dê lợn, sau đó lại chuyển sang chó mèo, rồi lại muốn sống lâu hơn nữa, tất nhiên sẽ nhắm đến con người.”

Nam trung niên trầm giọng nói: “Hơn nữa, so với mấy loại động vật như heo dê, tuổi thọ của con người tất nhiên sẽ dài hơn, trẻ con thì lạị càng dài.”

Mà đến cả con ruột bọn họ cũng dám xuống tay, vậy thì người vợ trong nhà cũng chẳng là gì cả!