EDIT: HẠ
Mấy cô gái đều lộ vẻ khó tin, ai mà lại đi học cái thứ này chứ, đại lão cậu nghĩ gì vậy?
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy mấy thành viên nam lộ ra vẻ mặt đồng cảm, dường như xúc động sâu sắc.
Trong bầu không khí kỳ lạ ấy, nhóm người cùng nhau trở về thôn.
Lúc này ở đầu thôn có mấy người đang đứng chờ, đám người liếc mắt liền nhận ra, đây là gia chủ của mấy nhà mà bọn họ đang tá túc. Nhìn thấy bọn họ, mấy người đó lập tức nói: “Đến giờ ăn cơm rồi, các vị khách quý vừa đi đâu vậy?”
“Đúng thế đúng thế, cơm canh đều đã nấu xong, các vị cả bữa tối lẫn bữa sáng đều chưa ăn, chắc đói lắm rồi nhỉ?”
Không, chúng tôi không đói.
Tiểu Lý vô thức kéo Tiểu Chu lùi lại hai bước, không biết vì sao cô cứ có cảm giác ánh mắt của mấy NPC này lạnh buốt đến kỳ lạ, thoạt nhìn không giống người tốt.
Nam trung niên lên tiếng: “Chán quá nên đi dạo xung quanh một chút thôi.”
“Ồ, vậy mau trở về đi, nhà chúng ta nấu cơm xong rồi, có cá kho, sườn om tương, còn có cả một cái đầu heo to như thế này, hôm nay chúng ta còn mua một con gà để về hầm canh nữa.”
Vừa nói, mấy NPC vừa định dẫn họ về ăn cơm, Tiểu Lý không nhịn được lại lùi thêm hai bước.
NPC chủ nhà mà bọn họ đang ở lập tức trầm mặt nói: “Sao, khách nhân không muốn dùng cơm hả?”
Tiểu Lý lập tức bị dọa sợ run run, Tiểu Chu cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cũng không biết phải đối phó thế nào: “Chuyện, chuyện này…”
“Cơm các người nhiều thịt quá, bọn ta đến đây là để cầu trường thọ, tất nhiên phải thành tâm một chút, tuy không đến mức phải ngày ngày tắm gội dâng hương, nhưng trai giới thì vẫn phải làm đầy đủ.” Bạch Thập Tam lập tức dùng chính lời nói NPC từng nói với hắn để đáp trả ngược lại.
Đám người chơi trong lòng thầm nhủ, đây mới gọi là cảnh giới cao nhất của việc nói dối không chớp mắt, trước đó ngoại trừ đồ ngọt ra thì hắn có ăn món nào là đồ chay đâu?
Trong đám NPC cũng có người không tin: “Lúc trước không phải ngươi còn nói nửa đêm cô đơn, muốn tìm một cô nương đến sao…”
“Đó không phải là lúc trước sao?” Bạch Thập Tam nói: “Sau khi nghe các ngươi nói các cô nương phải chuẩn bị cho việc cầu phúc, ta cảm thấy dù không thể thành tâm được như các cô nương, nhưng cũng phải thể hiện một chút thái độ chứ?”
“Đúng, đúng vậy, chúng tôi đã không ăn cơm nhiều ngày rồi.” Nam trung niên vội vàng phụ họa.
Bạch Thập Tam chỉ nói là kiêng đồ mặn, sang đến chỗ ông ta thì biến thành kiêng luôn cả ăn uống. Xem ra là do còn có quán cơm kia ở đây, bọn họ sợ tối nay đám NPC này sẽ thật sự làm mấy món chay mang tới.
Dù sao thì nhìn phản ứng của đám NPC, mấy món ăn đó có thể không ăn thì tốt nhất là đừng nên chạm vào.
Mấy NPC rõ ràng không mấy vui vẻ, nhưng vì lý do bọn họ đưa ra thật sự không chê vào đâu được, nên bọn họ cũng không thể nói cái gì. Dẫu vậy vẫn có người khuyên nhủ: “Thật ra ăn cũng không sao cả, mấy ngày tới các vị không cần làm thêm gì nữa đâu, cứ sinh hoạt như bình thường là được.”
“Đúng vậy đúng vậy, các vị đều là đại lão gia, sao có thể chịu đói được, hay cứ ăn một chút đi!”
Nam trung niên lập tức nhận ra quy tắc không cho phép NPC ép buộc người chơi, cũng đúng, dù sao đây cũng chỉ là một phó bản cấp C, như vậy mới là bình thường.
Ông ta lập tức nói: “Vẫn nên miễn thì hơn, dù sao cũng chỉ còn ba ngày, nhịn một chút là qua thôi, vạn nhất ảnh hưởng đến tuổi thọ sau này, vậy thì sẽ mất nhiều hơn được.”
Thấy bọn họ kiên quyết như vậy, đám NPC cũng không làm được gì, chỉ là lúc rời đi, biểu cảm trên mặt bọn họ vẫn không thể coi là tốt.
Chờ NPC đi hết, Tiểu Lý mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Chu thì vẫn còn sợ hãi: “Xem ra đồ ăn ở đây quả nhiên không thể ăn được, may mà phó bản này còn có tiệm cơm kia, nếu không chúng ta sẽ chẳng có gì để bỏ bụng.”
“Phó bản cấp C, dù sao cũng là loại dễ.” Nam trung niên nói.
Tiểu Hứa lên tiếng đúng lúc: “Bên dưới còn có cấp D và cấp E nữa, cấp C thật ra cũng không phải thấp lắm mà!”
Nam trung niên nhìn cô một cái, giải thích: “Ở nơi này không có nhiều phó bản câp E, thường thì vận khí phải rất tốt mới có thể gặp được, vì nó quá đơn giản, chỉ cần các người đừng vừa vào đã gào lên kiểu “Các người là ai, tại sao lại bắt tôi vào đây, có phải đang phát sóng trực tiếp không, thả tôi ra, lão tử có rất nhiều tiền”, sau đó không tin tà mà xông ra khỏi phạm vi phó bản rồi bị xóa bỏ tư cách tham gia… thì cơ bản là ai đầu óc không có vấn đề đều có thể thông quan.”
Vừa nghe đến mấy chữ “Đầu óc không có vấn đề”, Bạch Thập Tam đã làm người ngốc suốt 18 năm lập tức theo phản xạ lại tự thi triển cho mình một đạo Thanh Thủy Hoãn Lưu.
May mà không ai để ý đến động tác này của hắn, giờ phút này mọi người đều đang nghiêm túc nghe Nam trung niên phổ cập khoa học.
“Còn cấp D thì có thể coi là đi nghỉ dưỡng, thường rất ít có người chết, cấp C độ khó sẽ cao hơn một chút, nhưng tỷ lệ tử vong cũng rất thấp, theo thống kê chưa đầy đủ thì tỷ lệ tử vong chỉ dao động từ mười đến hai mươi phần trăm.” Vừa nói, Nam trung niên vừa tính toán, đưa ra ví dụ cụ thể: “Như phó bản này, nhóm của chúng ta có tổng cộng tám người, vậy thì theo lẽ thường nhiều lắm cũng chỉ chết từ một đến hai người thôi.”
Thế nhưng sau khi nghe xong ví dụ của ông ta, đám người mới lại không hề cảm thấy an tâm.
Nam thể thao cười khẩy nói: “Vượt qua vài phó bản là các người sẽ hiểu, tỷ lệ này thật sự đã rất thấp rồi, có một số phó bản cao cấp vừa bước vào là đã xui xẻo toi mạng, nghe nói nhiều người gặp phải lắm.”
Nam trung niên lại đúng lúc nói thêm: “Thật ra các cô cậu cũng có thể coi là đám người mới khá thông minh, chỉ cần vận may không quá kém, tất cả đều sống sót cũng không phải không có khả năng.”
Tiểu Lý vừa mở miệng liền hỏi: “Nếu thật sự đơn giản như vậy, sao ban đầu khi mới vào phó bản, các ông lại muốn lừa bọn tôi đi dò đường?”
Những người mới khác: “…”
Lời này có thể nói thẳng ra như thế sao?
Nhưng Nam trung niên cũng không nổi giận, ông ta chỉ nói: “Có thể hỗ trợ thu thập tin tức, tìm được bao nhiêu tin tức, nhanh hay chậm, những điều đó đều sẽ ảnh hưởng đến kết toán sau khi hoàn thành phó bản, muốn lấy nhiều tích phân, kiếm thêm được nhiều ngày tục mệnh, thì phải bỏ ra nhiều công sức. Tất nhiên, nếu đến lúc nguy cấp, chúng tôi tất nhiên sẽ dùng các người để chắn đao, chẳng qua trong phó bản cấp C, phần lớn thời điểm đều không cần làm đến mức đó.”
Đám người dường như đều không ngờ ông ta lại có thể nói thẳng ra như vậy, cả đám đều có chút sững sờ.
Người đàn ông trung niên xua tay: “Không phải bí mật gì to tát, chuyện đâm lén sau lưng người khác, các người đi qua vài phó bản là sẽ quen thôi, trên diễn đàn cũng có rất nhiều người nhắc nhở và bóc phốt.”
Chuyện này không phải bí mật, cho nên cũng không cần giấu giếm. Nếu đám người mới này chịu ngoan ngoãn nghe theo ông ta thì có lẽ ông ta sẽ che giấu đôi chút, nhưng trong tình huống hiện tại, hoàn toàn không cần thiết, cho dù không nói thì bọn họ cũng chẳng ngây thơ đến mức chịu đi dò đường cho ông ta.