Chương 36

EDIT: HẠ

Chẳng qua hắn cũng biết hai bên ở hai thế giới khác nhau, nên một số nhận thức có lẽ cũng không giống nhau. Khoảng thời gian này khi chơi Tiên Yêu Kỳ Duyên, hắn đã nhìn thấy rất nhiều, ví dụ rõ ràng nhất chính là cách ăn mặc và trang điểm. Đây có lẽ cũng là một trong số những điểm khác biệt, không thể hỏi quá trực tiếp, sau này phải tìm cách khác để thăm dò mới được!

Nam thể thao và Nam trung niên tự cảm thấy đã biết được kết quả, cũng không muốn ở bên đại thần lâu khiến người ta phiền chán, cho nên hai người lại tiếp tục đi tìm manh mối mới.

Bạch Thập Tam thì đang hồi tưởng lại phản ứng vừa rồi của vị thôn dân kia.

Khi hắn nhắc đến hài tử, người đó hơi khựng lại, lời nói thoạt nghe không có gì đặc biệt, nhưng thần thái và biểu cảm lại không giống người bình thường khi nói: “Đứa nhỏ nhà tôi nghịch ngợm như khỉ, sợ không lọt được mắt quý nhân”, ngược lại càng giống như thật sự cảm thấy mấy đứa nhỏ trong thôn là một đám khỉ bẩn thỉu.

Còn khi hắn nhắc tới các cô nương, người đó rõ ràng đã do dự, chứng tỏ trong thôn vẫn có những cô nương ở độ tuổi đó, hơn nữa còn có thể đưa ra để tiếp khách… Tám chín phần là không phải ruột thịt, hoặc là người dân trong thôn này vốn không coi trọng nữ tử.

Chẳng qua, cuối cùng người kia vẫn từ chối.

Lý do được đưa ra là: “Aiz, chuyện này e là không tiện, mấy ngày nữa các vị quý nhân còn phải ra sau núi, các nàng còn phải tắm rửa trai giới để cầu phúc, nên mấy ngày nay không được tiếp xúc với người ngoài.”

Lớn lên trong hoàng cung đầy mưu mô quỷ kế, Bạch Thập Tam chỉ nhìn thoáng qua là đã biết được người này đang nói dối.

Có điều lý do đối phương đưa ra quả thực đã khiến hắn không thể tiếp tục dây dưa, dù sao lần này bọn họ tới đây là vì muốn có thêm dương thọ, chỉ vì chút chuyện này mà phá hỏng việc cầu phúc thì đúng là không thể.

Nhưng thật ra cũng không cần nhìn thấy tận mắt, với kinh nghiệm nghiên cứu nhiều năm về các phương pháp kéo dài tuổi thọ, hắn đã đại khái đoán được mấu chốt nằm ở đâu.

Giữa trưa, hắn lại đến quán nhỏ hôm qua để ăn cơm như thường lệ.

Có nơi nấu đồ ăn ngon hơn, Bạch Thập Tam sao không đi hưởng thụ, ngược lại còn đi theo thôn dân ăn mấy món ăn do bọn họ tự nấu?

Cũng không phải nói đồ ăn bọn họ nấu khó ăn, ít nhất khi so với 18 năm đã sống ở kiếp này, tuy cuộc sống của Bạch Thập Tam cũng không tệ, nhưng cũng chưa từng được ăn thịt cá từng bữa như thế. Đổi lại là những người khác trong thôn, chỉ sợ dù có ăn cả năm cũng không cảm thấy ngán.

Nhưng khổ nỗi…

Ngay bên cạnh có một bà chủ nấu ăn còn ngon hơn, vậy thì lựa chọn này lập tức cũng thay đổi.

Thứ gọi là “ngon” này, đáng sợ nhất chính là bị đem ra so sánh.

Vừa cảm khái vừa đi vào cửa hàng, hắn phát hiện những người chơi khác đều đã có mặt đông đủ.

Bạch Thập Tam vừa đi vào đã hấp dẫn ánh mắt mọi người, bà chủ cũng nhìn về phía này, sau đó liền bắt đầu bưng món lên, một phần nhỏ món Phật nhảy tường được dọn ra đầu tiên.

Người chơi khác: “…”

Cúi đầu nhìn lại đồ ăn trên bàn mình, ngon thì ngon thật, nhưng xét về độ sang chảnh, độ khó nấu, rồi đến mùi vị, thì hoàn toàn không thể so sánh với món Phật nhảy tường kia được.

Bà chủ rõ ràng đang thiên vị.

Trong khoảnh khắc đó, cả đám người mới đều chỉ muốn hỏi một câu: Đại thần, có phải cậu đã lén nạp tiền rồi đúng không?

Nam trung niên và Nam thể thao thì lại không mấy bất ngờ, dù sao tối hôm qua bọn họ đã chứng kiến cảnh hai người này trò chuyện vui vẻ, bà chủ còn tặng cho đại lão nào là cá khô nào là kem lạnh, lúc này nhìn lại, cũng không cảm thấy kinh ngạc như những người khác.

“Cái này…” Tiểu Vương lắp ba lắp bắp nói: “Em cứ tưởng dì múc cơm trong nhà ăn lúc chia đồ ăn cố tình run tay làm rơi thêm hai miếng thịt đã là sự phân biệt đối xử lớn nhất rồi, không ngờ bà chủ ở đây còn có thể phân biệt đối xử đến mức này.”

Một phần phật nhảy tường đương nhiên không phải món ăn duy nhất, rất nhanh sau đó, đủ loại món ăn như cải trắng nước sôi, vi cá hầm canh vân vân cũng lần lượt được bưng lên.

“Tất cả đều là những món ăn nổi tiếng!”

Tiểu Vương không nhịn được cảm khái, trước giờ cậu ta cũng chỉ nghe tên, còn chưa được nếm bao giờ.

Bên kia, Bạch Thập Tam đã bắt đầu dùng bữa, động tác ăn của hắn ưu nhã nhưng không chậm chạp, ăn xong một món còn đánh giá một lượt, bà chủ thì đứng ở bên cạnh, lẳng lặng lắng nghe.

Thi thoảng hai người lại trao đổi một chút, giống như một thực khách cao cấp đang thảo luận với bếp trưởng, món nào làm ngon, chỗ nào có thể cải thiện thêm. Nói chuyện xong, bà chủ vẻ mặt hài lòng, lại đưa thêm cho Bạch Thập Tam một ít cá khô và vài món tráng miệng ngọt.

Chỉ là mấy món đồ ngọt này, bà chủ không ở lại để nghe nhận xét nữa.

Bạch Thập Tam hiểu rõ trong lòng, hôm qua trong lúc trò chuyện, hắn đã biết bà chủ là người cực kỳ theo đuổi sự hoàn mỹ trong ẩm thực, đối phương hẳn là cũng đoán được món nào hắn thật sự hiểu biết, món nào hắn dốt đặc cán mai.

Không phải nói Nhàn vương điện hạ kiếp trước không thích ăn đồ ngọt, mà là vì phần lớn món tráng miệng mà bà chủ kể tên hắn đều chưa từng nghe nói qua.

Nếu là người bình thường thì còn có thể ứng phó một chút, nhưng với một đầu bếp chuyên nghiệp như bà chủ, có phải người hiểu biết hay không, chỉ cần nghe một lần là biết.

Ăn xong một bữa cơm, Bạch Thập Tam thì vui vẻ thỏa mãn, còn những người khác đã sớm rơi vào trạng thái mờ mịt.

“Hắn hiểu biết nhiều thật đấy, chẳng lẽ ngoài đời thật hắn cũng làm nghề này?”

“Không ngờ biết thưởng thức ẩm thực cũng có thể lấy lòng được NPC.”

Tai Bạch Thập Tam rất thính, nghe thấy mấy lời này hắn không nhịn được nói: “Học nhiều một chút cũng không thiệt thòi gì, trên đời này vốn chẳng có thứ gì là học rồi chắc chắn vô dụng cả, chẳng qua là chưa tới lúc dùng, hoặc là cơ hội dùng nó quá ít mà thôi. Ồ…”

Hắn vừa dừng lại, những người khác lập tức nhìn về phía này: “Sao thế?”

“Cũng không phải cái gì học cũng có ích.” Bạch Thập Tam nhỏ giọng nói thầm.

Mọi người lập tức dựng lỗ tai lên, muốn nghe đại lão chia sẻ kinh nghiệm, chỉ nghe thấy giọng Bạch Thập Tam nhỏ hơn một chút, như đang lẩm bẩm một mình: “Nướ© ŧıểυ bay xa thì cũng chẳng để làm gì.”

Những người khác: “…”

Gì cơ?