EDIT: HẠ
Trên đường quay về, Tiểu Lý không nhịn được mà vỡ mộng nói: “Người đàn ông đẹp như vậy, sao lại là loại người đó…”
“Cái gì?”
Vừa hay chạm mặt Tiểu Vương và Tiểu Hứa, hai người nghe thấy câu này liền hỏi: “Sao thế, lại có ai làm chuyện gì sao?” Bọn họ nghĩ chẳng lẽ người chơi lâu năm cuối cùng cũng đẩy người chơi khác ra để đỡ đòn?
Chỉ thấy Tiểu Lý vừa trông thấy Tiểu Hứa, đã không kìm được mà than thở: “Đàn ông đúng là không phải thứ gì tốt, chính là cái người… Cái người chưa nói bản thân tên là gì, mặc đồ cổ trang màu trắng đó, vừa rồi bọn tôi vừa nghe thấy anh ta hỏi NPC xem buổi tối có em gái nào muốn đến bầu bạn với hắn không, còn muốn cô gái mười năm mười sáu tuổi, quả thực là không biết xấu hổ!”
Thôn không lớn, nơi có thể dò hỏi tin tức cũng chỉ có từng ấy chỗ.
Nam thể thao và nam trung niên cũng đang đi tới, thấy bọn họ nói chuyện còn tưởng bọn họ đã hỏi thăm được tin tức mới.
Đợt người mới này thật ra chất lượng không tệ, ngoại trừ Tiểu Lý sợ đến mức không nhấc chân lên nổi, thì những người khác đều khá bình tĩnh, đầu óc cũng linh hoạt. Ưu điểm là bớt lo, nhưng cũng có mặt bất tiện là rất khó dắt mũi.
Như bây giờ, bọn họ muốn lấy tin tức cũng không thể hỏi quá trắng ra.
Cuối cùng, nam trung niên dứt khoát nói thẳng: “Tin tức có giá trị có thể trao đổi với nhau, thời gian chỉ có ba ngày, các người cũng nên hiểu rõ, chỉ dựa vào tự mình mò mẫm thì hiệu quả sẽ thấp đến mức nào.”
Tiểu Hứa gật đầu, dáng vẻ cô xinh đẹp, cũng là người bản lĩnh, ngay cả cô cũng không phản đối đề nghị này.
Chỉ là: “Chúng tôi không phải đang bàn tin gì hữu ích, mà chỉ đang bàn về chuyện người đàn ông mặc đồ cổ trang kia đã đòi NPC đưa gái đến.”
“Đúng vậy, hắn đúng là không phải người.” Tiểu Lý không nhịn được nói: “Cho dù bọn họ chỉ là NPC thì hắn cũng không thể làm như vậy. Hơn nữa còn đòi trẻ vị thành niên mười lăm mười sáu tuổi, đúng là thứ cặn bã.”
“Dụ dỗ NPC trong trò chơi thì sẽ càng nguy hiểm.” Nam thể thao không nhịn được nói: “Ai biết NPC cô tìm tới là NPC đơn thuần hay là quỷ quái, chỉ có tên ngốc hoặc người mới mới đi dây dưa với NPC, người muốn sống đều sẽ không làm như vậy.”
Hơn nữa.
“Chỉ bằng khuôn mặt của cậu ta, trong hiện thực chắc gì đã thiếu phụ nữ.” Dù rất chua chát không muốn thừa nhận, nhưng hắn ta không thể không thừa nhận, người ta có dáng vẻ rất đẹp.
Nói trắng ra thì, không cần thiết phải mạo hiểm để tham lam sắc đẹp trong trò chơi, dù sao trong hiện thực cũng không phải không thể tìm được bạn gái.
Tiểu Lý ngẩn ra: “Nhưng hắn thật sự đã đi đòi NPC cô nương mười lăm mười sáu tuổi.”
Cô cố tình nhấn mạnh mấy chữ “Mười lăm mười sáu”, đó chính là trẻ vị thành niên.
Nam trung niên cạn lời nói: “Đây là cổ đại, mười lăm mười sáu tuổi là đã đến tuổi gả chồng rồi. Nếu cô đi nói với người ta cô muốn người hai mươi tuổi, thì chẳng khác gì đang nói với NPC, mấy người tìm xem trong thôn các người có cô con dâu nào xinh đẹp không, để tôi chơi bời một chút.”
Thật ra ban đầu ông ta cũng không kịp phản ứng, nhưng tối qua đã bị nhắc nhở hai lần rằng nơi này là cổ đại, cho nên lần này ông ta mới nhanh chóng nhớ ra.
Mà hiện tại, ông ta cũng không còn tâm trạng để giải thích cho cô bé ngây thơ này: “Đi thôi.”
Bọn họ còn phải đi xem, NPC kia có thực sự đưa người tới cho vị đại thần kia không.
Sau khi rời khỏi tầm mắt của đám người mới, người đàn ông trung niên mới nói: “Nếu có đưa, vậy thì chứng tỏ trong thôn này thực ra vẫn có những cô nương tầm tuổi đó, chỉ là chúng ta không nhìn thấy mà thôi. Còn nếu không…”
Nam thể thao cũng lập tức phản ứng kịp, vị đại thần kia rõ ràng đang dò la tin tức.
Chẳng qua phương pháp thăm dò có hơi khác người một chút, nhưng nghĩ lại chuyện trước khi vào phó bản người này còn mang bạc theo, hơn nữa còn biết thưởng tiền cho NPC, thì chuyện tìm tin tức kiểu này hình như cũng không có gì kỳ lạ.
Hơn nữa…
“Cảm giác người này có tư duy rất giống người cổ đại.”
Nam trung niên nói: “Đúng vậy. Nếu không phải vì có sự can thiệp của trò chơi khiến đám NPC này không phát hiện khác thường, thì cả đám chúng ta quả thực không ăn nhập với vai diễn, từ trên xuống dưới đều không giống mấy quan gia có tiền đến thôn nhỏ để cầu trường sinh.”
Hai người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã tìm thấy Bạch Thập Tam, người sau đang đứng một thân một mình, bên cạnh không có bóng dáng của giai nhân nào cả.
Rất rõ ràng.
Nam trung niên nói: “Xem ra trong thôn không có cô gái nào cả.”
Bạch Thập Tam vừa thấy bọn họ, suy nghĩ một chút liền lập tức hiểu ra: “Hai người gặp Tiểu Chu và Tiểu Lý rồi đúng không, nhưng sao bọn họ đi nhanh thế, ta còn tưởng bọn họ sẽ chờ ta dò hỏi xong kết quả rồi mới rời đi.”
Cho dù không hiểu rõ mục đích của hắn, thì cũng đâu cần quay đầu bỏ đi dứt khoát như vậy!
Hắn cũng đâu phải quỷ, có đáng sợ đến vậy không?
Nam trung niên và Nam thể thao: “…”
Hai người có ý kết thân với đại thần, tất nhiên sẽ không giấu chuyện của Tiểu Chu và Tiểu Lý, bọn họ lập tức nói: “Hai người họ thật sự cho rằng cậu đang đòi NPC đưa gái đến, hơn nữa còn là trẻ vị thành niên.”
Bạch Thập Tam thầm nói trẻ vị thành niên là trẻ gì, hắn nhắc tới cô nương mười lăm mười sáu tuổi, cũng đâu phải hài từ năm sáu tuổi?