Chương 34

EDIT: HẠ

Thấy hắn tới gần, Nam thể thao và Nam trung niên khẽ gật đầu chào hỏi: “Đêm qua cậu đoán không sai, dân cư ở nơi này thật sự có vấn đề. Còn nữa, bọn họ thật sự rất có tiền.”

Tiền từ đâu mà có? Theo lời thôn dân dẫn đường hôm qua, bọn họ là những vị khách giàu có, rất có thể là người trong chuỗi lợi ích này, nói chính xác hơn, chính là bên ra tiền.

“Bỏ tiền ra để ở lại đây vài ngày, kéo dài tuổi thọ, đây chính là thân phận của chúng ta trong phó bản lần này.” Nam trung niên nói: “Có lẽ chỉ cần tìm ra được bí mật trong thôn này là chúng ta có thể thông quan.”

Ông ta nói xong liền nhìn về phía Bạch Thập Tam, dường như đang trông đợi hắn nói thêm điều gì đó.

Bạch Thập Tam hỏi ngược lại: “Ông từng thông quan bao nhiêu phó bản rồi?”

Nam trung niên lập tức nói: “Cũng chỉ có vài phó bản, so với đại lão như cậu thì chẳng đáng là gì.”

“…” Bạch Thập Tam hỏi tiếp: “Ông từng vào những loại phó bản nào?”

Nam trung niên không hiểu vì sao hắn lại hỏi cái này, nhưng loại chuyện này cũng không có gì đáng phải giấu giếm, cho nên ông ta lập tức kể ra vài ví dụ. Trong đó có phó bản cổ đại, đương nhiên cũng có phó bản hiện đại loại quái đàm, thậm chí ông ta còn từng vào một phó bản có quái vật tinh tế, chính là loại phó bản thuần chiến đấu không cần giải mã.

Bạch Thập Tam có hơi ghen tị, hắn cũng muốn vào phó bản quái vật, ít nhất không cần động não, đến lúc đó cứ coi phó bản như một game cày quái, chỉ cần mở kỹ năng ra chiến đấu là xong.

Nhưng thông qua việc này hắn có thể chắc chắn, phó bản của trò chơi này rất đa dạng.

Hôm qua lúc ở tiệm cơm, khi hắn nhìn thấy kem, lại nghe bà chủ nhắc đến tủ lạnh và lò nướng điện, hắn gần như đã chắc chắn về điều đó. Huống chi hai người chơi lâu năm này dường như cũng không hiểu quá rõ về thế giới cổ đại.

Nếu tất cả các phó bản đều có bối cảnh nằm trong cùng một thế giới, thì cho dù ban đầu bọn họ không hiểu, nhưng sau khi trải qua nhiều phó bản như vậy, bọn họ cũng không đến mức lúng túng như lúc này.

Thấy Nam thể thao và nam trung niên vẫn còn đang nhìn mình, Bạch Thập Tam lên tiếng: “Thôn này có bí quyết có thể giúp người ta trường thọ, bọn họ dựa vào điều đó để kiếm tiền, còn chúng ta chính là đám người coi tiền như rác mà bọn họ mời tới. Tìm ra cách kéo dài tuổi thọ của bọn họ, hủy hoại nó, ít nhất không thể để bản thân trở thành người được hưởng lợi.”

Nghĩ đến Tô Hữu Đức từng vì muốn sống thêm mà thi triển cấm thuật đoạt mệnh trên người mình, Bạch Thập Tam đối với cái gọi là bí mật kéo dài tuổi thọ này cũng không xem trọng.

Nếu là phương pháp gia tăng tuổi thọ bình thường, thì thôn này sẽ quỷ dị thành như vậy sao?

Nếu không phải cấm thuật, vậy thì sao nơi này lại trở thành một phó bản kinh dị?

Đúng lúc này, Người đàn ông mặc Vest tên Tiểu Tiền cũng đi tới: “Tôi vừa nghe ngóng được, chúng ta cần phải ở lại đây ba ngày, sau ba ngày cần phải lên núi ngủ một đêm, sau đó chúng ta sẽ nhận được thọ mệnh như mong muốn.”

Nam thể thao nói: “Ngủ một đêm ở trên núi mới là mấu chốt, trước khi đến lúc đó, việc chúng ta tìm được bao nhiêu manh mối sẽ trực tiếp quyết định khi ấy chúng ta sẽ còn lại mấy phần cơ hội sống.”

Nam trung niên cũng nói: “Phó bản cấp C không tính là khó, chỉ cần mấy người đừng tự tìm đường chết, thì trong mấy ngày thăm dò tin tức thường sẽ không dễ gặp phải nguy hiểm.”

Không dễ gặp nguy hiểm, tức là cũng không phải tuyệt đối an toàn.

Tiểu Tiền cũng không phải kẻ ngốc, hắn lập tức hiểu được hàm ý bên trong.

Nhưng đã tới nơi này rồi, hắn đương nhiên không muốn chết, trong nhà còn có vợ con đang chờ, mà vợ hắn vừa mới mang thai đứa thứ hai, nếu hắn chết thì vợ con hắn sẽ ra sao?

Thấy hắn đứng yên không nói, nam trung niên lên tiếng hỏi: “Còn gì muốn hỏi không?”

Tiểu Tiền lắc đầu.

Hắn muốn hỏi có cách nào bảo đảm bản thân nhất định sẽ không chết không, nhưng nghĩ lại cũng biết hai người chơi lâu năm này chắc chắn cũng không biết, nếu không, lúc mới vào đây bọn họ cũng không cần dùng đến những thủ đoạn nhỏ nhặt trước đó.

Nghĩ vậy, hắn lại liếc nhìn Bạch Thập Tam đã đi xa.

Thong dong bình tĩnh, dáng vẻ thành thạo.

“Đây mới là đại lão chân chính.” Như biết được suy nghĩ trong lòng hắn, Nam trung niên không tỏ ra châm chọc, ngược lại còn nói: “Đại lão như thế, ai mà chẳng muốn đi theo ôm đùi.”

Ông ta cũng muốn!

Nhưng chỉ cần là người có đầu óc liền có thể nhìn ra, một đại lão như vậy mà bên cạnh lại không có lấy một bóng người, chứng tỏ người này căn bản không thích bị bám theo. Nếu không những người chơi từng gặp hắn trước đó chẳng lẽ đều mù hết sao, lâu như vậy rồi cũng không có người bám theo được, chắc chắn là do người ta không cho cơ hội ôm đùi.

Nếu bọn họ là mỹ nhân tuyệt sắc gì đó, có lẽ còn có thể dùng sắc đẹp để dụ dỗ… Ồ, hình như đại lão thích nam sắc, nhưng nhìn lại bọn họ, mặt mũi dưa vẹo táo nứt hơn nữa còn lớn tuổi, cho dù có chịu cong thì chắc chắn người ta cũng chẳng buồn liếc mắt lấy một cái!

Cùng suy nghĩ như vậy còn có Tiểu Chu và Tiểu Lý, Tiểu Lý đơn thuần là bị dọa sợ, chỉ cần mọi người không bỏ cô lại một mình là được. Còn về Tiểu Chu: “Từ lúc bước vào đến giờ, hắn chưa bao giờ chủ động nói chuyện với ai, điều này ngược lại đã chứng minh hắn không có mục đích gì với chúng ta, hiện tại chúng ta hoàn toàn không biết gì về phó bản, nếu có thể nhận được chút chỉ điểm từ hắn, dù chỉ là đôi ba câu gợi ý…”

Trong lúc nói chuyện, đám người đã bước theo sau.

Bạch Thập Tam đang trò chuyện với một thôn dân, hắn không giống người đàn ông mặc vest kia, không cần đưa thuốc lá cũng không cần nịnh nọt.

Thứ nhất, tuy ở thế giới này, Nhàn Vương điện hạ đã sống như người thường mười tám năm, nhưng phần lớn thời gian đều là trong trạng thái đần độn, thời gian tỉnh táo rất ít, hiện giờ hắn đã khôi phục ký ức kiếp trước, nên ký ức từ kiếp trước tất nhiên sẽ chiếm chủ đạo. Thứ hai, thân phận của hắn là khách quý đến đây để chi tiền, tất nhiên cũng có thêm vài phần khí thế.

Hắn lấy cớ nói mình thích mấy hài tử náo nhiệt, hỏi thăm một chút chuyện về mấy đứa nhỏ, thôn dân kia chỉ hàm hồ nói: “Hài tử trong thôn đều nghịch ngợm, nếu khách nhân thích hài tử, đi ra ngoài tất nhiên sẽ gặp được mấy đứa ngoan ngoãn đáng yêu, hà tất phải chơi với đám khỉ con bẩn thỉu ở nơi này.”

Bạch Thập Tam cũng không ép hỏi.

Lại ấp ủ một chút, kiếp trước hắn từng gặp không ít công tử ăn chơi trác táng, luôn thích ngủ bờ ngủ bụi, ra ngoài gây tai họa cho các cô nương nhà lành… Nhớ tới biểu cảm của đám người này, Bạch Thập Tam học tập một chút, làm ra vẻ háo sắc hỏi: “Vậy có tiểu cô nương nào không, mười lăm mười sáu tuổi, dù sao ta cũng phải ở đây ba ngày, ban đêm quá tịch mịch.”

Tiểu Chu và Tiểu Lý vừa đi đến, đúng lúc nghe thấy câu này, lập tức hóa đá tại chỗ.

Cậu, cậu vừa nói gì cơ?