Chương 33

EDIT: HẠ

Một câu của Nam thể thao đã đắc tội với cả hai người, thế giới nơi Bạch Thập Tam đang sống xưa nay luôn hà khắc với nữ tử, hắn bị hiểu lầm thì không sao, Nhàn Vương điện hạ cho dù làm ra chuyện gì cũng không người dám nói, nhưng đối với nữ tử thì lại khác.

Cho nên hắn luôn rất để tâm đến những chuyện thế này.

Tất nhiên, bà chủ nghe xong lời kia cũng không mấy vui vẻ.

“Ăn xong rồi thì mời đi cho!”

Nàng trực tiếp đuổi khách.

Nam thể thao và Nam trung niên: “…”

Sau khi hai người bị đuổi đi, Bạch Thập Tam cũng không nói thêm lời nào, nhét nốt hai con cá khô cuối cùng trong đĩa vào miệng rồi đứng dậy cáo từ.

Rời khỏi cửa, hắn lại sử dụng một lần Thanh Thủy Hoãn Lưu lên người mình, độc trên người hắn cực kỳ ngoan cố, trước khi được thanh trừ sạch sẽ, loại độc này sẽ không ngừng phát tác nặng hơn. Nếu là ở bên ngoài, tốc độ này cũng không quá nhanh, nhưng trong phó bản lại khác, cho nên thỉnh thoảng nhớ ra, hắn đều phải sử dụng Thanh Thủy Hoãn Lưu một lần, để tránh bản thân lại biến thành kẻ ngốc.

Ngoài cửa, Nam thể thao và Nam trung niên vẫn còn đứng đó, vẻ mặt mê mang.

Hai người họ vốn đi theo Bạch Thập Tam tới đây, đều là người chơi lâu năm nên cũng hiểu thông tin không bao giờ là miễn phí, nhưng bọn họ vẫn không kìm được mà lên tiếng dò hỏi: “Cậu thấy thế nào về phó bản này?”

Bạch Thập Tam hỏi ngược lại: “Hai người nghĩ thế nào?”

Người trả lời là Nam trung niên, trong hai người, ông ta có vẻ là người có đầu óc hơn: “Tên phó bản này là Thôn Trường Thọ, gia đình mà tôi đang ở nhờ, người lớn tuổi nhất trong nhà cũng chỉ mới 83 tuổi, nhưng dáng vẻ thì giống như chỉ mới 60.”

“Gia đình tôi đang ở nhờ cũng có người 76 tuổi, tuy nhìn qua đúng là trẻ hơn tuổi thật, nhưng người bảo dưỡng tốt một chút đều có thể làm được.” Nam thể thao nói: “Như ở gần nhà tôi, có một cụ ông đã hơn tám mươi tuổi, ông cụ còn có thể ra công viên tập xà đơn xà kép, sức lực cùng sức sống đó, thậm chí còn hơn hẳn đám thanh niên bây giờ, người ngoài nhìn vào cũng không dám tin ông cụ lại lớn tuổi như thế.”

Bạch Thập Tam thầm nghĩ: Xem ra người ở thời đại của các người có tuổi thọ trung bình khá dài.

Nhưng… “Đây là cổ đại.” (Hắn nhớ trong game, người chơi đều gọi như vậy.)

Năm mươi là biết mệnh trời, sáu mươi gọi là hoa giáp, bảy mươi là cổ hi, tám mươi chín mươi chính là tuổi thọ hiếm có.

*Ngũ thập tri thiên mệnh (năm mươi biết mệnh trời): Nghĩa là 50 tuổi con người đã thấu hiểu số mệnh, không tranh với đời nữa; Lục thập hoa giáp (Sáu mươi là hoa giáp): Hoa giáp nghĩa là tròn một vòng can chi (1 vòng can chi là 60 năm), câu này ám chỉ đạt đến tuổi này đã là rất đáng kinh ngạc; Thất thập cổ lai hi: 70 tuổi là cổ hi, nghĩa là hiếm thấy người có thể sống đến tuổi này, câu này bắt nguồn từ câu “Nhất sinh nhất thập cổ lai hi” (Người sống đến bảy mươi xưa nay hiếm có); bát thập cửu thập đều là mạo điệt chi năm: Câu này có nghĩa là 80, 90 tuổi được tính là người trường thọ. Đây là cách miêu tả các mốc tuổi theo truyền thống Nho giáo.

Nam thể thao và Nam trung niên nhất thời sửng sốt.

Quả không hổ là đại lão, bọn họ căn bản không hề để ý đến việc niên đại của phó bản này có thể dẫn đến sự chênh lệch thông tin như vậy. Còn chưa kịp hết kinh ngạc, bọn họ đã nghe Bạch Thập Tam hỏi tiếp:

“Nhà các ngươi đang ở nhờ có bao nhiêu người?”

“Ba người.” Nam thể thao lên tiếng trước: “Một cặp vợ chồng già và một con trai.”

Người đàn ông trung niên nói: “Nhà tôi ở nhờ chỉ có hai người, một ông lão và con trai ông ta.”

Bạch Thập Tam cũng nói ra tình hình gia đình mà mình đang ở, cũng chỉ có hai người. Lần này, dù nhìn thế nào cũng có thể nhận ra số người trong nhà thật sự quá ít.

“Ngày mai hỏi những người khác thử xem, nếu nhà nào cũng có ít người như vậy, thì…”

Rất có thể, đây chính là vấn đề lớn nhất của thôn này.

Nói đến đây, cả ba đều không nói thêm gì nữa.

Trao đổi tin tức vốn là chuyện có qua thì mới có lại, trước đó sở dĩ Nam thể thao và Nam trung niên chịu chủ động mở lời cũng bởi vì bọn họ cho rằng Bạch Thập Tam là đại lão, chắc chắn không thể biết ít hơn họ. Nếu đổi lại là một người mới khác, chắc chắn người đó phải tiết lộ một chút tin tức thì mới có thể khiến bọn họ mở miệng được.

Ba người im lặng quay về thôn, đến khi sắp tách ra, Bạch Thập Tam đột nhiên lên tiếng: “Thôn này, dường như… giàu một cách quá đáng.”

Nam thể thao và Nam trung niên sửng sốt, Nam thể thao nghi hoặc hỏi: “Trông cũng đâu có giàu đến thế?”

Nhưng Bạch Thập Tam đã đi xa, rõ ràng không có ý định trả lời câu hỏi này của hắn.

Để lại hai người chơi lâu năm anh nhìn tôi, tôi nhìn anh một lúc. Nam thể thao cúi đầu nhìn quanh, nói: “Muốn giàu thì phải làm đường trước, ông nhìn đường trong thôn này xem…”

Nam trung niên đột nhiên tỉnh ngộ: “Đây là thời cổ đại, vào thời đại đó, đường đi thế này đã được coi là rất tốt rồi.”

Không thể trông mong một phó bản thời cổ đại sẽ có đường đi bằng xi măng và những tòa nhà hai tầng theo phong cách Tây, bọn họ không thể đánh giá sự giàu có ở cổ đại bằng những căn nhà biệt thự được.

Hơn nữa, ăn uống cũng rất khá.

Không ít nhà đã được xây mới, những nhà khác dường như cũng đang chuẩn bị xây thêm.

“So với đại lão thật sự, chúng ta vẫn còn kém rất xa!” Nam trung niên đột nhiên thở dài: “Nhìn khả năng quan sát của người ta đi, ngay từ đầu đã ý thức được nơi này là cổ đại, còn chúng ta thì vẫn dùng ánh mắt của người hiện đại để đánh giá nơi này.”

Còn Bạch Thập Tam, một người mới thuần túy lại bị bọn họ coi là cao thủ lâu năm, lúc này đã trở về phòng mình.

Ăn uống no say, hắn quyết định ngủ một giấc.

Sáng hôm sau hắn cũng không vội rời giường, đợi đến khi ánh mặt trời chiếu vào trong phòng, ấm áp dễ chịu, hắn mới lười biếng vươn vai một cái rồi lim dim thêm một lát, sau đó mới chịu bò dậy súc miệng rửa mặt.

Khi hắn ra ngoài, những người khác đã dậy từ lâu, thậm chí còn bắt đầu dò hỏi tin tức.

Hôm qua lúc đi tới đây thì sắc trời đã tối, đến hôm nay mọi người mới có thể nhìn rõ, nơi này thực sự chỉ có nam nhân và lão nhân, còn nữ nhân dưới năm mươi tuổi thì lại không có lấy một người.

Ngay cả hài tử cũng tuyệt nhiên không có một đứa nào, cả ngôi làng vắng lặng, hoàn toàn không có vẻ náo nhiệt thường thấy của tiếng hài đồng nô đùa chạy khắp nơi cùng với cảnh phụ nhân tụ tập tám chuyện.