Chương 32

EDIT: HẠ Dù sao đây chỉ là một phó bản cấp C, lần tới muốn gặp lại cơ hội thế này thì không biết phải chờ đến bao giờ.

“Đi theo.”

Nói xong, cả hai đều gạt bỏ suy nghĩ buổi tối tốt nhất không nên ra ngoài. Dựa vào việc hôm nay mới chỉ là đêm đầu tiên, chắc chắn chưa có nguy hiểm quá lớn, thế nên bọn họ quyết định bám theo.

Kết quả là, bọn họ nhìn thấy Bạch Thập Tam đi vào quán ăn.

Ừm…

“Hắn… Hắn không phải là nửa đêm đói bụng quá cho nên mới đi ra ngoài kiếm ăn đấy chứ?” Nam thể thao khó tin nói.

Nam trung niên gật đầu, nhìn bộ dáng này, thì có vẻ đúng là như vậy.

Tâm trạng hai người đều có chút phức tạp, đây chính là sự khác biệt giữa đại lão và đám người thường bọn họ sao? Cho dù là đêm đầu tiên, bọn họ cũng không có ý định ra ngoài, vậy mà người ta chỉ vì một bữa ăn mà có thể thản nhiên đi ra.

“Bây giờ phải làm sao…”

“Tới cũng tới rồi.” Nam trung niên nói: “Dù sao cũng đang đói, đi ăn chút đi.”

Vừa đi vào, bà chủ quán xinh đẹp dịu dàng đã bưng ra một bát mì nước trong.

Bạch Thập Tam từng nếm thử rất nhiều món ngon, bát mì này nhìn bề ngoài tuy chẳng có gì đặc biệt, nhưng hương vị lại cực kỳ ngon, sợi mì dai trơn, vừa nhìn đã biết làm món này phải tốn rất nhiều công sức.

Ngoài mì, bà chủ còn mang lên một đĩa dưa chuột muối.

Có lẽ cũng là đồ tự làm, vị chua ngọt rất hài hòa.

“Đúng rồi.” Lúc đặt dưa muối xuống, bà chủ nhẹ giọng hỏi: “Ta vừa nướng một ít cá khô, ngươi có muốn ăn không?”

Bạch Thập Tam lập tức gật đầu.

Tay nghề của bà chủ tốt như vậy, món cá khô này chắc cũng rất ngon.

Hơn nữa có lẽ do trong người có huyết mạch nhân ngư, tuân theo định luật cá lớn nuốt cá bé, hắn vẫn luôn thích các loại hải sản. Hắn không chỉ muốn ăn, mà còn hỏi: “Có thể gói mang đi không?”

Hắn còn muốn mang về nữa.

Bà chủ cười nói: “Ta còn phải ở đây mấy ngày, đến lúc rời đi ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một túi.”

Còn trước khi nàng rời đi, muốn ăn có thể tới nơi này.

Bạch Thập Tam hài lòng gật đầu.

Quả thực không còn gì tốt hơn.

Còn về Nam thể thao và Nam trung niên, cả hai đã hoàn toàn câm nín, tuy nói quán ăn này đã được công nhận là không nguy hiểm, nhưng ở một nơi như thế này, có thể đảm bảo bản thân an toàn tuyệt đối là chuyện rất không dễ dàng.

Cho nên dù bà chủ ở đây rất xinh đẹp, bọn họ cũng không dám nhìn nhiều, cho dù dịu dàng đến đâu, bọn họ cũng tuyệt không dám bắt chuyện.

Vậy mà vẫn còn có người như Bạch Thập Tam.

Hơn nữa bà chủ còn thiên vị một cách rõ ràng, không chỉ không mang dưa muối cho bọn họ, mà còn không thèm hỏi bọn họ có muốn ăn cá khô không.

Dù vậy, sau khi ăn một bát mì nước trong vào bụng, cảm giác đói khát trước đó cũng biến mất hoàn toàn.

Hai người ăn mì xong, chỉ có thể ngồi nhìn Bạch Thập Tam thong thả ăn hết đĩa cá khô. Hắn ăn uống tao nhã, phong thái tuyệt hảo, tay áo rộng dài hoàn toàn không ảnh hưởng đến động tác, cứ như thể đã quá quen với kiểu trang phục này.

Nhìn cảnh đó, ai có thể nghĩ tới người này thế mà không phải là NPC, mà là một người hiện đại giống hệt bọn họ.

Hơn nữa cho dù đã đi vào trò chơi, chứng nghiện điện thoại của bọn họ vẫn không thay đổi, thỉnh thoảng lại muốn lấy điện thoại ra xem xét, rồi lại muốn vào trò chơi để xem hệ thống có gửi chỉ thị mới nào không.

Còn người này hoàn toàn không có thói quen đó, thậm chí từ lúc bước vào tới giờ, bọn họ chưa từng thấy người này lấy điện thoại ra. Ngay cả lúc trước khi trò chơi gửi nhiệm vụ, đối phương cũng không hề nhìn điện thoại.

Nếu không phải vì vậy, thì bọn họ cũng không đến nỗi không nhận ra đây cũng là một người chơi.

Bạch Thập Tam hoàn toàn không biết vì là người cổ đại không có điện thoại nên hắn đã trở nên khác thường trong mắt người khác, lúc này hắn đang vui vẻ gặm cá khô, vừa ăn còn vừa trò chuyện đôi câu với bà chủ.

Dĩ nhiên hắn không hỏi chuyện liên quan đến phó bản, mà chỉ hỏi về vấn đề ăn uống.

Hỏi ra mới biết, bà chủ không chỉ có tay nghề cao, mà còn thông thạo đủ tám trường phái ẩm thực. Ngay cả điểm tâm ngọt, bánh kem, kem lạnh… bà chủ cũng biết làm, thậm chí còn lấy ra một phần kem đã làm sẵn đưa cho Bạch Thập Tam ăn thử.

“Ngon quá.” Bạch Thập Tam nói: “Cái này ngon hơn đá bào nhiều.”

Bà chủ cười dịu dàng: “Dùng nguyên liệu tốt nhất làm đấy, đảm bảo vệ sinh, đồ ăn ở chỗ ta đều là thứ tốt.”

“Đó là đương nhiên.” Bạch Thập Tam chẳng cần nghĩ ngợi đã đáp ngay: “Chỉ cần ăn một lần là ta có thể nhận ra, như món cua Hòa Nhạc trước đó…” Dù không biết nấu ăn, nhưng hắn ăn nhiều, biết thưởng thức, nên nói chuyện có đạo lý rõ ràng.

Đến cuối cùng, hắn thậm chí còn cùng bà chủ thảo luận món nào nên nấu theo cách nào.

Nam thể thao nhịn không được nói: “… Tên này đến đây để làm nhiệm vụ phó bản hay đến để tán gái thế?”

Nghe vậy, Bạch Thập Tam khẽ nhíu mày, ngừng trò chuyện với bà chủ, quay sang nhìn về phía bọn họ: “Đừng lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, không phải ai cũng giống như các ngươi, trong đầu toàn mấy chuyện giường chiếu. Tay nghề của bà chủ rất giỏi, đáng để khen ngợi.”

“Hơn nữa, không phải ai cũng thích nữ nhân.”

Đúng vậy, so với nữ tử, hắn vẫn thích nam nhân hơn.

Tốt nhất là đại ca ca có dáng vẻ xinh đẹp.