EDIT: HẠ
Bữa tối rất phong phú, ít nhất đối với gia đình nông hộ bình thường thì đã là quá mức rồi. Còn đối với một bữa tối, thì cũng quá mức dầu mỡ.
Thịt giò heo kho tàu, còn cả một con cá, cùng với một chậu xương sườn đặc biệt lớn.
Đúng vậy, toàn là món mặn mà không có món chay.
Bạch Thập Tam hơi nheo mắt, bữa ăn này giống bữa ăn của một gia đình nghèo mới giàu lên, chỉ chăm chăm ăn mấy thứ trước đây không ăn nổi hoặc là không dám ăn thỏa thích.
Hơn nữa còn chưa tiếp xúc được với những thứ đắt đỏ và cao cấp hơn.
Hai mẹ con chủ nhà mời hắn cùng ăn, Bạch Thập Tam lắc đầu: “Lúc trước đã ăn ở quán rồi, hiện tại vẫn chưa thấy đói.”
“Ăn rồi nhưng đi suốt dọc đường cũng rất mệt mà, chắc lúc này cũng không no lắm.” Thôn dân dẫn đường nói: “Ăn thêm một chút đi, toàn là đồ tốt, ăn xong mới không đói bụng.”
Vừa nói, gã vừa chỉ vào đống thịt cá trên bàn.
Bạch Thập Tam từ chối không muốn ăn như vậy.
Đồ ăn của Nhàn vương điện hạ đều là món tinh xảo, cho dù gần đây rơi vào cảnh hổ xuống đồng bằng, không còn cầu kỳ được như trước, nhưng cũng không có nghĩa là hắn sẽ ăn mấy món dầu mỡ như vậy vào buổi tối.
Tất nhiên, thứ hắn chú ý nhất hiện tại cũng không phải điểm đó.
Thôn này không lớn, ở giữa còn có một con đường chạy thẳng ra bên ngoài, hai bên toàn là nhà dân.
Hiện tại chỉ cần ra cửa, đứng trên đường lớn là có thể lờ mờ nhìn thấy đèn l*иg đỏ treo ở quán ăn cách cửa thôn không xa, nhưng nghe cách nói của thôn dân thì hình như gần đây không có quán ăn nào cả.
Khi nhắc đến việc đã ăn ở bên ngoài, việc đầu tiên thôn dân nghĩ đến chính là bọn họ đã ăn ở cửa tiệm cách nơi này rất xa, mà không phải là cửa tiệm ở gần đầu thôn.
Nhớ lại những vị khách từng xuất hiện trong quán, hình như hắn cũng không thấy mấy người đó ở trong thôn.
Hơn nữa cho dù có tiền đến đâu, nếu có một cửa hàng có đồ ăn ngon mà còn không lấy tiền như vậy, thì lẽ ra thôn dân phải đến nơi đó ăn chứ đâu cần phải tự nấu.
Thấy hắn thật sự không muốn ăn, thôn dân kia cũng không nói thêm gì, chỉ có vị mẫu thân kia là khẽ lẩm bẩm: “Bây giờ không ăn, cẩn thận nửa đêm đói tỉnh.”
Ban nãy Bạch Thập Tam đã ăn khá nhiều, tuy sau khi thức tỉnh huyết mạch nhân ngư, khẩu phần ăn của hắn đã tăng lên không ít, nhưng cũng không đến mức có thể ăn vô hạn.
Nếu bây giờ có một bát đá bào thì hắn còn có thể ăn thêm một chút, còn thịt thì thôi vậy.
Ăn cơm xong là đến giờ nghỉ ngơi.
Thôn quê không thể so sánh với kinh thành, thôn dân không có hoạt động giải trí, nên tất nhiên mọi người đều đi ngủ sớm.
Bạch Thập Tam cố ý xin một bộ chăn đệm mới, nhưng tạm thời chưa có ý định nghỉ ngơi. Nếu là mấy ngày trước, giờ này hắn đã vào trò chơi Tiên Yêu Kỳ Duyên để thăng cấp từ sớm rồi, nhưng bây giờ hắn không thể kết nối với trò chơi kia, chỉ có thể suy nghĩ các sự kiện xảy ra trong phó bản này.
Khác với những người chơi khác, trước đây hắn chưa từng tiếp xúc với vô hạn lưu, cho nên cũng không hiểu gì cả.
Nhưng hắn cũng có ưu thế riêng, nếu nói về khả năng chiến đấu, thì hắn chắc chắn là người mạnh nhất. Mạnh ở đây không chỉ là đối phó với con người, mà ngay cả yêu ma quỷ quái cũng là như vậy.
Hắn lật xem cửa hàng một lúc liền phát hiện, có rất nhiều vật phẩm cần dùng tích phân để đổi nhưng hắn lại chẳng cần mua. Giống như những vật phẩm có thể đỡ được một đòn công kích từ quỷ, hay là Sinh Cơ Hoàn có thể hồi máu, kỹ năng hồi máu của hắn hoàn toàn có thể thay thế.
Ít nhất ở phương diện này, điểm khởi đầu của hắn đã cao hơn những người khác.
Thời gian trôi qua từng chút một, đêm dần khuya, bụng hắn cũng cồn cào.
Rõ ràng trước đó hắn đã ăn cơm, chống đỡ đến sáng ngày hôm sau cũng không phải vấn đề.
Lúc này Bạch Thập Tam mới hiểu ra, thì ra lời nói của bà cụ kia là có ý này. Thì ra ý của bọn họ là nếu không ăn đồ ăn của bọn họ, thì nửa đêm hắn sẽ bị đói.
Chẳng trách trước khi đi ngủ, đối phương còn dặn trong bếp có để phần cơm, nếu đói thì có thể xuống ăn.
Hóa ra là vì biết hắn chắc chắn sẽ đói.
Sức mạnh của quy tắc, Bạch Thập Tam coi như đã nếm trải.
Hắn nheo mắt, trước tiên đi đến nhà bếp một chuyến. Đồ ăn cũng không phải cơm thừa canh cặn, điểm này Bạch Thập Tam vẫn có thể phân biệt.
Nhưng hắn lại không ăn.
Hắn đẩy cửa ra ngoài, đi thẳng lên đường cái.
Bên ngoài trò chơi đang là mùa đông, tuy nơi này là phương nam nên không quá lạnh, nhưng cũng chẳng thể gọi là ấm. Còn nhiệt độ trong trò chơi lại rất dễ chịu, đi ra ngoài vào ban đêm cũng không cảm thấy lạnh.
Từ xa xa, chiếc đèn l*иg đỏ kia vẫn còn sáng, giống như một vật chỉ đường.
Bạch Thập Tam cất bước đi về phía đó.
Ban đêm trên đường không có một bóng người, nhưng trong một số ngôi nhà lại có tiếng động. Là mấy ngôi nhà có người chơi ở lại, rõ ràng, người không ăn bữa tối với thôn dân không chỉ có một mình Bạch Thập Tam.
Nhưng không ai dám làm như hắn, ở trong trò chơi kiểu này còn dám chạy ra ngoài vào buổi tối.
Cho đến khi hắn đi ngang qua nơi ở của hai người chơi lâu năm.
Tuy bọn họ ở hai nơi riêng biệt, nhưng lại chọn hai nhà sát nhau. Khi Bạch Thập Tam đi qua, dường như hai người đó đang ghé vào bên tường trò chuyện. Bởi vì vị trí rõ ràng, hai người chơi lâu năm vừa liếc mắt đã có thể nhìn thấy Bạch Thập Tam đang mặc đồ trắng đi lại giữa bóng đêm.
Nếu không nhờ ánh trăng đủ sáng, thì vừa nhìn thấy cảnh này, chắc chắn mọi người sẽ nghĩ ngay đến chuyện ma quỷ.
Biết hắn có mang đạo cụ, lần này nam thể thao và nam trung niên nhìn hắn càng kỹ hơn. Kết quả, không nhìn không biết, vừa nhìn mới phát hiện, đai lưng hắn đeo hình như cũng là một đạo cụ.
Ồ, ngọc bội cũng vậy.
Giày…
Tê liệt rồi, bọn họ thật sự đã tê liệt rồi, đây rốt cuộc là đại thần từ đâu tới, còn chạy tới màn tay mới của bọn họ để nổ cá.
Hay trong phó bản này thật sự có thứ gì đó có thể hấp dẫn được một đại thần như vậy… Hai người liếc nhau, trong lòng đều hiểu rõ, nếu thật sự có, thì biết đâu bọn họ cũng có thể cược một phen?