EDIT: HẠ
Người đàn ông tây trang tên Tiểu Tiền lại liếc nhìn những người khác, hai cô gái trẻ Tiểu Chu và Tiểu Lý rõ ràng có ý định ở chung, còn lại cũng chỉ có một mình Bạch Thập Tam.
Mà lúc này, Bạch Thập Tam đang trò chuyện với thôn dân dẫn đường: “Ta hơi kén chọn, cho nên có thể chọn cho ta nhà nào có điều kiện tốt nhất không? Chăn đệm tốt nhất là loại đã được phơi nắng.”
Vừa nói, hắn vừa lấy ra mấy miếng bạc vụn từ túi ngầm trong tay áo đưa qua.
Thôn dân kia nhận lấy bạc vụn, thái độ hòa nhã hơn hẳn: “Vậy thì đến nhà ta đi, nhà ta vừa mới xây lại, đảm bảo sẽ rất thoải mái.”
Hành động này lập tức khiến mọi người ngây ra một lúc.
Ai cũng không ngờ được, người này không chỉ mặc nguyên một bộ đồ cổ trang, mà trên người còn mang theo cả bạc vụn.
Đây là thứ mà người bình thường có thể chuẩn bị sao?
Ngươi lấy một xấp nhân dân tệ ra cũng bình thường hơn mấy đồng bạc vụn này nhiều, dù sao tuy hiện tại mọi người đều dùng điện thoại để thanh toán, nhưng tiền giấy dù sao vẫn là tiền, mang theo còn có thể tiêu được. Còn bạc thì sao? Ngươi mang theo là dùng để tiêu hay để tích trữ?
Hai người chơi lâu năm càng cảm thấy khó hiểu, thậm chí bắt đầu nghi ngờ không biết có phải đối phương đã sớm biết trước bản thân sẽ đến loại phó bản kiểu này không.
Thế nhưng lúc này, Bạch Thập Tam đã theo thôn dân rời khỏi.
Nam thể thao nhìn về phía nam trung niên, người sau vẫn đang dõi theo bóng lưng của Bạch Thập Tam, một lúc lâu sau, ông ta mới nói: “Cây trâm cài tóc trên đầu hắn, cậu thấy có giống đạo cụ không?”
Sắc mặt nam thể thao cũng thay đổi theo.
Đạo cụ khác với linh phù, người đã thông quan vài phó bản là có thể mua được linh phù, nhưng đao cụ thì lại không dễ kiếm như vậy.
Trước đó tuy bọn họ đã đoán Bạch Thập Tam có lẽ cũng là một người chơi lâu năm giống bọn họ, nhưng lại không ngờ đối phương vậy mà còn có cả đạo cụ. Hơn nữa tuy trò chơi không cho phép người chơi gϊếŧ hại lẫn nhau, nhưng không ai ngốc đến bày đạo cụ ở bên ngoài như thế cả, hầu hết mọi người đều sẽ giấu đạo cụ ở trong ba lô, lúc cần thì mới lấy ra sử dụng.
Đeo lộ liễu như vậy, có khác gì đang nói với người khác, trên người ta có bảo bối, mau tới cướp đi đâu.
Khó trách trước đó bọn họ không hề phát hiện người này.
Vì từ trước đến nay không có ai dám đeo đạo cụ ra ngoài một cách công khai như vậy cả, hơn nữa cây trâm kia trông rất giống một cây trâm được bán trên taobao với giá vài trăm tệ, bọn họ chỉ cho rằng đây là phụ kiện tùy tiện mua về để phối với quần áo.
“Dám làm như vậy, không phải cực kỳ ngu ngốc thì cũng là cực kỳ tự tin.” Nhưng nếu là người ngu ngốc, thì sao có thể sở hữu đạo cụ được.
Nam thể thao và nam trung niên trao đổi ánh mắt, thầm nghĩ, cao thủ như vậy sao lại đến một phó bản cấp C, hơn nữa còn có vẻ như đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.
Chẳng lẽ phó bản này có gì đó đặc biệt, bên trong có ẩn chứa thứ tốt gì mà bọn họ không biết?
Tiểu Tiền mặc tây trang đứng đó, sắc mặt cực kỳ khó coi, như vậy, trong số những người mới, chỉ có một mình hắn ta là không có ai ở cùng.
“Đừng lo.” Nam trung niên nói: “Phó bản cấp C không đáng sợ như vậy, không đến mức chết ngay trong đêm đầu tiên đâu.”
Nếu thật sự nguy hiểm như thế, thì hai người bọn họ cũng sẽ không tách ra ở riêng.
Hai người chơi kỳ cựu liếc nhau, quyết định tách ra tìm manh mối. Ai từng sống sót qua một thế giới đều biết, ở nơi thế này, nằm im chờ thắng là không thể.
Cho dù có thể nhờ vào người khác mà thoát ra được, thì tích phân nhận được cũng sẽ rất ít, thời gian kéo dài mạng sống chẳng khác gì bằng không, chẳng mấy chốc sẽ lại bị kéo vào phó bản tiếp theo.
Mà ai có thể đảm bảo bản thân có thể nằm thắng mãi?
Lúc này, những người mới khác cũng đang trò chuyện, chẳng hạn như Tiểu Vương và Tiểu Hứa. Cả hai vừa vào căn nhà thôn dân đã phân cho mình, Tiểu Vương đã không kìm được hỏi: “Chị Hứa, mấy lời người mặc đồ cổ trang nói với hai người chơi lâu năm ban nãy chị cũng nghe thấy rồi đấy, bọn họ rõ ràng không có ý tốt, lúc trước hai người đó kẻ xướng người họa cũng là vì muốn thao túng chúng ta.”
Sắc mặt Tiểu Hứa lại không thay đổi, cô chỉ thở dài: “Tôi đã nhận ra từ lúc còn ở tiệm cơm rồi, tôi đoán Tiểu Tiền cũng đã đoán ra, nếu không thì sao sau đó anh ta lại không có suy nghĩ muốn ôm đùi.”
“Vậy sao chị vẫn làm như không biết?”
“Chúng ta đều là người mới không biết gì cả, cho dù những người chơi lâu năm đó chưa chắc đã có ý tốt, nhưng chúng ta vẫn cần bọn họ cung cấp một chút chỉ dẫn, trở mặt ngay cũng không phải là cách.” Tiểu Hứa nói: “Hơn nữa dù sao cũng là con người với nhau, lúc có xung đột lợi ích thì không nói, nhưng trong tình huống bình thường nếu có khả năng hỗ trợ, bọn họ cũng sẽ hỗ trợ một tay, có khi còn có thể cứu chúng ta một mạng.”
Tiểu Vương há miệng: “Cũng đúng.”
Bên kia, Tiểu Lý cũng đang nói chuyện với Tiểu Chu: “Tôi thấy căn nhà này cũng không có gì bất thường, chúng ta cứ trốn ở đây cho đến khi trò chơi kết thúc là được, không phải nhiệm vụ đã nói chúng ta chỉ cần sống đến khi kết thúc trò chơi là có thể vượt ải sao?”
Tiểu Chu nhìn cô, dường như không ngờ ngoài tính cách nhát gan, cô còn là một cô gái ngốc nghếch đơn thuần.
Chẳng qua nghĩ lại cô đúng là người nhỏ nhất trong nhóm, hình như còn có vấn đề về sức khỏe, có lẽ thời gian nằm trong bệnh viện còn nhiều hơn so với thời gian sống bên ngoài, cho nên tính cách ngây thơ đơn thuần một chút cũng là dễ hiểu.
“Dù mấy người chơi lâu năm đó không nhắc tới, nhưng tôi sống từng ấy năm rồi cũng chưa bao giờ nhìn thấy bầu trời rớt bánh có nhân. Đều là thi đậu đại học, nhưng cô đỗ đại học Bắc Đại Thanh Hoa và Bắc Đại Thanh Điểu lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.” Tiểu Chu nói: “Hơn nữa phó bản này vốn không quá khó, nếu không nhân cơ hội này tìm hiểu cách chơi, thì phó bản sau nếu gặp phải độ khó cao hơn, chẳng phải chúng ta chỉ có thể nằm yên chờ chết thôi sao?”
Lúc này Tiểu Tiền cũng lấy bao thuốc lá trong túi ra, bắt đầu dạy thôn dân hút thuốc, vừa hút vừa tìm hiểu một chút tin tức.
Bạch Thập Tam cũng đã đến được nhà của thôn dân dẫn đường kia, đối phương nói không sai, căn nhà này đúng là mới xây, bên trong cũng được dọn dẹp khá sạch sẽ.
Trong nhà chỉ có hai người, gã và nương gã.
Nương gã đang nấu cơm, thấy con trai đưa người về, nàng lập tức cười nói: “Đây là khách quý lần này phải không?”
“Đúng vậy.” Thôn dân dẫn đường nói: “Nhìn có vẻ là người có tiền nhất trong nhóm, hơn nữa còn hào phóng, không giống mấy người kia, đến tiền thưởng cũng chẳng biết đưa.”
Bạch Thập Tam thầm nghĩ, lúc ta đưa bạc cho ngươi, ngươi cũng đâu có tỏ ra vui vẻ gì.
Điều này cho thấy người trong thôn này không thiếu tiền, tuy vẫn không thay đổi được thói quen thấy tiền là sáng mắt, nhưng với những khoản nhỏ nhặt thì bọn họ gần như không để trong lòng.
Một thôn làng bình thường như vậy, sao lại giàu có đến thế?