EDIT: HẠ
Thật ra không phải bọn họ không nhận ra Bạch Thập Tam, dù sao trước đó cũng từng nhắc tới, chỉ là bọn họ hoàn toàn không ngờ rằng người này cũng là người chơi giống như bọn họ.
Ngược lại, hai người chơi lâu năm lại biết được nhiều hơn một chút, bọn họ nhanh chóng nhìn về phía Bạch Thập Tam.
“Anh em, đều là người chơi cả, đi với nhau suốt cả chặng đường mà không chào hỏi, hình như không lễ phép lắm thì phải!”
“Thấy hai người diễn không tệ, cho nên không muốn quấy rầy.” Bạch Thập Tam nói.
Lời này vừa thốt ra, rõ ràng là đang nhắc đến chuyện hai người chơi lâu năm kia trước đó đã phối hợp diễn trò trước mặt đám người mới.
Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, bọn họ làm nhiều trò như vậy, chắc chắn không phải do nhàn rỗi sinh nông nổi.
Thế nhưng người đàn ông trung niên quả không hổ là người có kiến thức rộng rãi, trong tình huống thế này mà sắc mặt ông ta cũng không thay đổi: “Chẳng qua là sợ người mới không biết nặng nhẹ, hành động lộn xộn gây chuyện hại người hại mình thôi.”
Bạch Thập Tam không bình luận gì.
Hắn không hiểu rõ trò chơi này, nhưng đối với lòng người thì lại không phải như vậy.
Hoặc có thể nói, lý do mà người đàn ông trung niên đưa ra có lẽ cũng là một phần trong số đó, nhưng nhất định không chỉ có như thế, ví như khiến mọi người phải nghe theo lời bọn họ, nếu gặp phải nguy hiểm tất nhiên cũng có thể để mấy người mới hoàn toàn không biết cái gì đi thử trước.
Trong thời gian mấy người trò chuyện, thôn dân đến đón bọn họ đã dẫn cả nhóm vào trong thôn, vừa đi vừa giới thiệu: “Thôn của chúng tôi chính là thôn Trường Thọ cực kỳ nổi tiếng, các vị lão gia…” Nói đến đây gã đột nhiên nhìn thấy Bạch Thập Tam, có thể là cảm thấy gọi một người trẻ tuổi như vậy là lão gia có hơi không thích hợp, cho nên gã liền sửa miệng: “Thiếu gia có thể tìm tới nơi này cũng là có vận may, ở đây vài ngày, biết đâu mọi người lại sống thọ thêm được vài năm nữa.”
Trong đầu Bạch thập Tam chỉ toàn là hình ảnh Tô Hữu Đức điên loạn, không khỏi nghĩ, chẳng lẽ cái thôn này cũng làm mấy chuyện tổn hại âm đức đó?
Mấy người chơi khác thì lại đang thì thầm bàn tán: “Ở vài ngày là có thể sống lâu hơn mấy năm? Thật hay giả vậy?”
“Chắc chắn là giả, mấy trò phong kiến mê tín thôi!” Tiểu Vương nói: “Nhìn tuổi tác của mấy người trong nhóm chúng ta đi, nếu tôi không phải đi công tác rồi gặp phải tai nạn, thì ít nhất tôi cũng phải sống được thêm mấy chục năm nữa, bên này nói chúng ta có thể sống thêm, ai biết là thêm bao nhiêu, chuyện này chẳng phải chỉ cần một cái miệng là nói được sao?”
Tiểu Lý vẫn luôn rụt rè trốn ở phía sau đột nhiên lên tiếng: “Từ nhỏ tôi đã không khỏe, trước khi đến đây đang nằm trên bàn mổ, tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật rất thấp, cho nên…”
Lúc này nam thể thao mới mở miệng: “Trong game và ngoài đời là hai chuyện khác nhau, chỉ cần các người có thể thuận lợi ra ngoài thì tạm thời các người sẽ không chết.”
Điều này bọn họ đã được biết ngay từ lúc mới đi vào trò chơi này, chỉ cần rời khỏi trò chơi ra ngoài, ca phẫu thuật vốn phải thất bại cũng sẽ thành công, người gặp tai nạn cũng sẽ may mắn thoát chết, thậm chí còn có thể xuất hiện kỳ tích như bị xe đâm mà không hề hấn gì.
Đó là phần thưởng khi vượt qua trò chơi, không liên quan gì đến những thứ trong phó bản.
Ý của nam thể thao rất rõ ràng, cho dù cái thôn này thật sự có thể giúp người ta kéo dài tuổi thọ, thì việc này cũng không liên quan gì đến bọn họ, mạng của bọn họ được kéo dài là nhờ trò chơi, không phải dựa vào những thứ này.
Để đề phòng đám người mới không biết gì này hành động bừa bãi, nam trung niên còn bổ sung một câu: “Hơn nữa gặp phải tình huống kiểu này cũng chưa chắc đã là chuyện tốt, rất nhiều điều kiện tử vong cũng nằm trong mấy thứ như thế này.”
Một câu này khiến đám người mới càng thêm căng thẳng.
Bạch Thập Tam quan sát thôn dân đang đi phía trước dẫn đường, hắn phát hiện khi mấy người này nói chuyện liên quan đến trò chơi, đối phương quả nhiên không nghe thấy.
Dọc đường đi theo đối phương vào thôn, thôn dân đi ngang qua đều rất nhiệt tình chảo hỏi, ánh mắt nhìn bọn họ cũng vô cùng nóng bỏng.
“Đây chính là mấy vị khách quý lần này đúng không?”
Người đàn ông dẫn đường nói: “Đúng vậy đại gia, chính là bọn họ, thôn trưởng bảo ta đi đón và sắp xếp chỗ ở cho bọn họ.”
Đợi cả nhóm đi qua, nhờ vào thính lực xuất sắc, Bạch Thập Tam có thể nghe thấy những tiếng thì thầm bàn tán của đám người phía sau: “Mấy kẻ đến lần này quả nhiên rất giống kẻ có tiền, nhất là tiểu tử mặc quần áo màu trắng kia, vừa nhìn đã biết là thiếu gia con nhà quyền quý rồi.”
Ồ, Bạch Thập Tam thầm nghĩ, đang nói đến ta sao?
Xem ra trong mắt đám NPC này, những người chơi như bọn họ chính là một nhóm khách quý vô cùng giàu có.
NPC dẫn đường đưa cả nhóm bọn họ đi sâu vào trong thôn, nhưng không đưa bọn họ đi gặp thôn trưởng, mà là phân từng người vào từng nhà khác nhau.
Tiểu Lý vẫn luôn bám lấy Tiểu Chu, lúc này cũng không muốn tách ra: “Không thể ở cùng nhau sao?”
Mấy người mới khác thật ra cũng không muốn tách ra, tuy trông thôn này có vẻ bình thường, nhưng mọi người đều biết bên trong chắc chắn sẽ có nguy hiểm.
Thế nhưng người dẫn đường lại nói: “Không được, không đủ chỗ ở, một nhà nhiều nhất chỉ được ở hai người, không thể chứa nhiều hơn.”
Đây vừa nhìn đã biết là một quy tắc trong phó bản, tối đa chỉ được ở hai người.
Nam thể thao và nam trung niên đều là người từng trải, bọn họ suy nghĩ một chút, quyết định không ở cùng nhau, mà là mỗi người đến một nhà. Nhưng đám người mới lại khác, có người bên cạnh vẫn cảm thấy an tâm hơn.
Người đàn ông tây trang phản ứng rất nhanh, lúc này đã bắt đầu lựa chọn bạn cùng phòng. Hắn ta liếc nhìn Bạch Thập Tam không rõ sâu cạn, lại nhìn về phía Tiểu Vương trẻ tuổi thoạt nhìn giống như mới bước chân vào xã hội.
Thế nhưng Tiểu Vương đã đứng cùng với Tiểu Hứa.
Hai người bọn họ vốn đã quen nhau từ trước, hiện tại cũng không phải lúc để quan tâm xem nam nữ ở chung có phù hợp hay không, mạng sống quan trọng hơn tất cả.
Tiểu Vương trẻ tuổi ít kinh nghiệm, Tiểu Hứa là phụ nữ, thể lực trời sinh đã yếu hơn đàn ông, nhưng cô đã lăn lộn trong xã hội nhiều năm, so với sinh viên vừa mới ra trường vẫn điềm tĩnh hơn nhiều. Hai người vừa khéo bổ sung cho nhau, lại quen biết nhau từ trước, dù sao cũng gần gũi hơn mấy người ngoài nhiều.
Trong tình cảnh thế này, có một người quen ở bên cạnh dù sao cũng yên tâm hơn rất nhiều.