Chương 28

EDIT: HẠ

“Còn về những thứ khác, sau khi ra ngoài các cô cậu có thể lên diễn đàn để tìm hiểu.

“Diễn đàn?” Người đàn ông mặc vest tên Tiểu Tiền thắc mắc.

Những người khác cũng có vẻ ngạc nhiên, trò chơi nát này còn có cả diễn đàn?

“Không phải diễn đàn của công ty trò chơi.” Người đàn ông trung niên giải thích: “Là diễn đàn do người chơi tự lập ra, chủ yếu để trò chuyện và trao đổi thông tin, hoặc là làm một số giao dịch.”

“Sau khi đi ra ngoài các cậu nhìn là biết thôi.”

Bạch Thập Tam thì không mấy vui vẻ, lại là diễn đàn, sao mấy người chơi này làm gì cũng thích lập diễn đàn thế?

Dĩ nhiên, cậu không có ý kiến với mấy diễn đàn thế này, thứ khiến cậu có ý kiến là diễn đàn này không được tích hợp sẵn trong trò chơi, nói cách khác, cậu không thể tham gia vào diễn đàn này.

“Được rồi, nói nhiều cũng vô dụng, sống sót vượt qua một phó bản là các cô cậu sẽ biết ngay thôi.” Đồ ăn đã được bưng lên đầy đủ, Nam thể thao đã cầm sẵn đôi đũa: “Tóm lại trò chơi này có thể dựa vào bất cứ thứ gì, ngoại trừ thét chói tai.”

Vừa nói, gã ta vừa nhìn Tiểu Lý từ lúc đi vào đây đã bắt đầu run rẩy, sau đó lạnh nhạt thu ánh mắt lại: “Càng sợ thì chân sẽ càng mềm, chạy càng chậm, cũng chết càng nhanh.”

Câu này mặc dù có ý trả thù, nhưng cũng là một lời khuyên hữu ích.

Đáng tiếc là, người sợ hãi sẽ không vì biết sợ hãi vô dụng mà lập tức hết sợ.

Nói xong, nam thể thao cúi đầu ăn uống, còn người đàn ông trung niên thì lại nói nhiều một câu: “Các cô cậu đừng cho rằng thái độ của bọn tôi là không kiên nhẫn, thực tế chúng tôi có thể nói như vậy với các cô cậu đã là rất tốt rồi, có nhiều người thậm chí còn không thèm nói chuyện với đám người mới.”

Thứ nhất là vì bọn họ không biết gì cả, liên tục đưa ra những câu hỏi giống như mười vạn câu hỏi vì sao.

Thứ hai, ai biết người mới có thể sống sót qua phó bản này hay không, ai lại muốn nói chuyện với kẻ chắc chắn sẽ chết?

Thấy bọn họ đã động đũa, mấy người mới cũng lần lượt ăn cơm, chẳng qua trong tình cảnh này, bọn họ ăn cũng không cảm thấy ngon miệng. Ngay cả hai người ban nãy ngeh đến món thịt kho tàu liền run lập cập, hiện tại cũng cố gắng ăn vài miếng, miễn cưỡng dẹp bỏ suy nghĩ khủng bố trong lòng, bọn họ cảm thấy người chơi kỳ cựu cũng đã ăn rồi, chắc là do mình suy nghĩ quá nhiều mà thôi.

Còn bên này, Bạch Thập Tam lại tự nhiên hơn nhiều, hắn vừa ăn vừa nghe, còn không quên suy nghĩ cẩn thận những thông tin mấy người chơi này đã nói, chẳng mấy chốc hai món ăn và một bát canh cũng đã vào bụng hắn.

Với cách ăn mặc và phản ứng như vậy, cho dù bàn bên cạnh là một đám người chơi, thì cũng không có người nghi ngờ về thân phận của hắn, bọn họ càng không biết, hắn thực ra có thể nghe được những gì bọn họ vừa nói.

Lúc này, những thực khách ở các bàn khác cũng đã ăn xong và rời đi.

Bạch Thập Tam phát hiện mấy người đó không hề trả tiền, bà chủ cũng không nhắc đến chuyện này, mọi người đều có vẻ mặt rất tự nhiên, không giống như đang cố tình ăn chực.

Mãi đến khi bàn bên cạnh cũng ăn xong, hắn mới phát hiện bàn này cũng không trả tiền.

Tiểu Vương nhỏ giọng hỏi Tiểu Hứa: “Không trả tiền có sao không? Không phải ban nãy đã nói tốt nhất đừng đi đắc tội với NPC sao?”

Tuy cậu ta nói rất nhỏ, nhưng vẫn bị người đàn ông trung niên đi phía trước nghe thấy, ông ta đáp: “Cửa hàng này không giống, có thể nhìn thấy nó trong rất nhiều phó bản khác, ăn xong không cần trả tiền, bên trong cũng không có nguy hiểm. Ít nhất cho đến hiện tại, chưa từng có người chơi nào xảy ra chuyện trong quán này.”

Bọn họ vừa nói vừa đi ra khỏi cửa.

Bạch Thập Tam cũng lặng lẽ theo sau.

Vừa bước ra khỏi cửa quán, âm thanh nhắc nhở từ hệ thống đã vang lên:

[Nhiệm vụ của bạn trong phó bản lần này là sống sót cho đến khi trò chơi kết thúc hoặc làm rõ bí mật của thôn Trường Thọ.]

[Tích phân hiện có: 10.]

[Đạo cụ hiện có: Không.]

Bạch Thập Tam lập tức mở giao diện cửa hàng ở giao diện bên cạnh ra xem, phát hiện với 10 điểm này thì không thể mua được gì cả, chỉ có thể mua được một số gói đồ lặt vặt. Còn những thứ khác, linh phù rẻ nhất cũng tốn đến 25 điểm tích phân, hơn nữa chỉ có thể chống đỡ được một đòn tấn công của quỷ quái.

Còn về những phù chú có thể trục quỷ hoặc gây tổn thương cho quỷ, thì giá tất nhiên còn cao hơn nữa.

Ngoại trừ những thứ này, Bạch Thập Tam còn thấy một loại thuốc viên màu đỏ, hình dạng giống như hồi huyết hoàn trong trò chơi Tiên Yêu Kỳ Duyên, tên là “Hoạt Huyết Sinh Cơ Hoàn”.

Giống với tên gọi, sau khi uống vào, bất kể thương tích nặng nhẹ thế nào cũng sẽ lành ngay lập tức.

Trong lúc cậu đang xem những thứ này, mấy người chơi khác đều đang cầm điện thoại lên sử dụng, rất rõ ràng, giao diện nhiệm vụ bao gồm cả cửa hàng vật phẩm của bọn họ đều hiển thị trong di động.

Lẽ ra nơi này phải là một con ngõ nhỏ, vậy mà bây giờ nhìn lại, nó lại trở thành một khoảng đất trống. Đi xa thêm một đoạn, có thể nhìn thấy một thôn trang.

Bầu trời đã dần tối, khi quay đầu lại nhìn quán ăn, nơi đó đã treo thêm hai chiếc đèn l*иg đỏ.

Ánh sáng đỏ âm trầm sâu kín, đặt trong hoàn cảnh hiện tại quả thật có vài phần khủng bố. Khó trách ban nãy cô gái tên Tiểu Lý kia lại sợ đến mức không dám bước vào.

Vừa nghĩ, Bạch Thập Tam vừa đi theo đám người, đi đến thôn trang nhỏ bên kia.

Đi ở cuối cùng, hắn âm thầm quan sát thôn nhỏ phía trước, phát hiện nó trông còn tự nhiên hơn so với thôn Tân Thủ trong Tiên Yêu Kỳ Duyên, cũng sát với hiện thực hơn nhiều.

Hoặc có thể nói, nếu không phải những chuyện xảy ra vừa rồi quá quỷ dị, thì hắn thật sự sẽ nghĩ rằng nơi này chính là thế giới hiện thực.

Nơi này chỉ có một con đường duy nhất, mấy người chơi phía trước cũng bắt đầu chú ý tới Bạch Thập Tam, bọn họ còn đang xì xào bàn tán: “NPC đi phía sau thoạt nhìn không giống người trong thôn, chẳng lẽ đây là NPC đặc biệt nào đó?”

Đang thì thầm bàn tán, phía trước bỗng có một người đi tới, mở miệng liền nói: “Cuối cùng tám vị quý nhân cũng tới, chúng tôi đã chờ ở đây rất lâu rồi.”

Cái gì, tám người?

Nhóm bọn họ không phải chỉ có bảy người sao?

Mấy người chơi đưa mắt nhìn nhau, cô gái tên Tiểu Lý sợ đến mức nhào tới ôm chặt lấy Tiểu Chu, run giọng nói: “Có, có khi nào bên cạnh chúng ta còn có một người mà chúng ta không thể nhìn thấy không?”

Bạch Thập Tam: “…”

Rất tốt, một người sống sờ sờ như ta, giờ đã hóa thành không khí rồi?