Chương 27

EDIT: HẠ

Có thể là do sự nghi hoặc trong lòng Bạch Thập Tam quá sâu, cho nên dù trò chơi kéo dài mạng sống vẫn chưa được khởi động, giao diện màn hình vẫn là màu xám, lúc bấm vào cũng chỉ hiển thị một thông báo quen thuộc: “Phát hiện người chơi hoàn toàn khỏe mạnh, xung quanh không có nguy hiểm, bởi vậy trò chơi tạm thời không thể kích hoạt.”

[Thời gian còn lại: 57 phút.]

Đúng vậy, từ khi bị chuyển đến trên người Bạch Thập Tam, đồng hồ đếm ngược luôn không thay đổi. Lúc trước sở dĩ nhảy một phút, có lẽ là vì khi đó Tô Hữu Đức còn chưa chết hẳn, trò chơi tục mệnh cũng chưa chuyển giao hoàn toàn, cho nên mới bị tiêu hao mất một phút.

Ban đầu màn hình chỉ hiển thị đến đó, nhưng bây giờ bên dưới lại xuất hiện thêm một dòng chữ:

[Chào mừng đến với phó bản cấp C – Thôn Trường Thọ, chúc bạn chơi game vui vẻ và kéo dài mạng sống thành công.]

Cấp C.

Lại có một hệ thống phân chia cấp bậc nữa.

Ở thế giới cũ, yêu quái cũng có cách phân chia cấp bậc riêng, tới thế giới này, người thức tỉnh lại được phân chia cấp bậc theo cấp bậc của quỷ như Đen, xám, trắng, vàng, lam, đỏ linh tinh, tu sĩ thì lại phân chia theo Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, trong trò chơi thì lại chia cấp từ 1 đến 80, hiện tại lại có thêm một cách chia cấp bậc khác, gọi là cấp C.

Bạch Thập Tam không rõ cấp này là khó hay dễ, chỉ có thể yên lặng lắng nghe những người chơi khác trò chuyện.

Người đàn ông mặc đồ thể thao bị mắng liền cảm thấy bực bội. Nhưng kỳ lạ là cả người đàn ông trung niên vốn có tính tình hòa nhã cũng hơi nhíu mày, hình như không hài lòng lắm.

Người bị mắng cũng không phải ông ta, vì sao ông ta lại khó chịu?

Bạch Thập Tam nhanh chóng phân tích toàn bộ sự việc xảy ra từ khi đám người này xuất hiện, rất nhanh đã hiểu ra, bởi vì hai người đó quen biết.

Hoặc phải nói là cùng một phe.

Một người đóng phản diện, một người đóng chính diện.

Chẳng qua là để khiến những người mới chưa biết cái gì tin tưởng người đàn ông trung niên kia hơn mà thôi, có một kẻ ngang ngược như gã đàn ông mặc đồ thể thao làm tham chiếu, người sau dĩ nhiên sẽ dễ giành được lòng tin hơn.

Nếu không thì gã đàn ông thể thao trước giờ vẫn luôn nóng nảy, tại sao khi bị mắng lại không lập tức phản bác? Chẳng lẽ gã ta đã bị trúng độc mất tiếng?

Chỉ có thể giải thích là, gã ta vốn cũng không phải người nóng nảy như vẻ bề ngoài, tất cả đều là diễn kịch.

Một lúc sau, gã ta mới lạnh lùng hừ một tiếng, tỏ ra không kiên nhẫn.

Người đàn ông trung niên lúc này mới mở miệng: “Người mới đừng quá vội vàng, người đi trước đôi khi nói khó nghe, nhưng đều là lời thật lòng.”

“Nhưng vừa đi vào đã gặp phải cảnh tượng này, ai mà chịu nổi, chẳng lẽ các ông còn cấm không cho người ta sợ hãi sao…”

Cô gái trẻ đi vào cuối cùng nhỏ giọng trách móc, nhưng còn chưa nói hết câu, người đàn ông trung niên đã lên tiếng ngắt lời: “Được rồi, thời gian gấp rút, hay là chúng ta tự giới thiệu một chút, làm quen trước đã?”

Bạch Thập Tam thì gọi chủ quán lại: “Có thể gọi thêm hai món không? Ta vẫn chưa ăn no.”

Trong quán chỉ có quy tắc không cho gọi món, gọi thêm đồ ăn chắc sẽ không sao.

Quả nhiên, một lúc sau, bà chủ xinh đẹp lại mang lên thêm hai món ăn, còn kèm theo một bát canh nóng.

Trong lúc gọi thêm món, Bạch Thập Tam vẫn không quên quan sát nhóm người chơi đang ngồi bên cạnh. Nhóm người đã giới thiệu xong. Hai người chơi cũ chỉ tự xưng mình là nam thể thao và nam trung niên, đây rõ ràng là biệt danh tự bịa. Còn mấy người mới thì lại chẳng biết gì, cô gái đi vào cuối cùng có lẽ vì trước đó bị những người chơi lâu năm bỏ qua, cho nên hiện tại, cô đã tranh thủ nói tên mình trước.

Cô gái mặc váy ngắn đi giày cao gót thì lại nói thẳng: “Tên dài quá mọi người cũng khó nhớ, sau này cứ gọi cô là Tiểu Lý đi, tôi họ Hứa, đây là thực tập sinh tôi mang theo, gọi cậu ta Tiểu Vương là được.”

Người đàn ông mặc vest cũng tiếp lời: “Tôi họ Tiền, cứ gọi tôi là Tiểu Tiền.”

Thấy mọi người đều nói như vậy, cô gái còn lại cũng chỉ giới thiệu họ, cô họ Chu.

Đến lúc này hai người chơi lâu năm mới chậm rãi lên tiếng, lần lượt báo hai cách xưng hô không hề có tâm là nam thể thao và nam trung niên.

Bạch Thập Tam thầm nghĩ tuy là người mới, nhưng khoảnh khắc thất thố của nam trung niên và nam thể thao khi nãy vẫn bị nhận ra. Cô gái mặc váy ngắn không biết làm nghề gì, nhưng năng lực quan sát khá nhạy bén, gã đàn ông mặc vest rõ ràng là người từng trải, phản ứng cũng rất nhanh.

Còn về hai cô gái trẻ và thực tập sinh tên Tiểu Vương kia, có vẻ chậm hơn bọn họ một chút.

Sau màn giới thiệu ngắn ngủi không có bao nhiêu tác dụng, bọn họ cuối cùng cũng ngồi xuống, bà chủ bắt đầu bưng đồ ăn lên bàn.

“Quy tắc trong tiệm đã được dán trên tường, không được gọi món ăn, chủ quán bưng món gì lên thì ăn nấy, ngồi xuống tức là đã đồng ý ăn cơm.” Lúc này người đàn ông trung niên mới nói: “Như tôi đã nói trước đó, trong quán không có nguy hiểm gì, không cần quá lo lắng, nhưng cũng đừng lơ là, tuyệt đối đừng đi trêu chọc NPC, nếu không thì chết lúc nào cũng không biết đâu.”

“Phó bản này là phó bản cấp C, vậy cấp C có khó không?” Tiểu Hứa, cũng chính là cô gái tóc ngắn lên tiếng hỏi.

Có lẽ do ban nãy cô đã phá hỏng chuyện của bọn họ nên người đàn ông trung niên cũng không vừa mắt với cô, nhưng ông ta vẫn mở miệng giải thích: “Phó bản thấp nhất là cấp E, cao nhất là cấp SSS, phó bản cấp C cũng không phải quá khó.”

Câu này mọi người đều có thể hiểu, chỉ có một mình Bạch Thập Tam là vẫn rối rắm, cho nên giữa E và SSS rốt cuộc còn có bao nhiêu cấp bậc?

Hắn thầm nghĩ, đợi sau khi thoát khỏi phó bản này, hắn sẽ vào diễn đàn của Tiên Yêu Kỳ Duyên để tìm hiểu, nếu trên diễn đàn cũng không có thì có thể đi hỏi Thính Kiến Dương Quang, chỉ là phải tìm thêm một lý do tự nhiên một chút.

Đang suy nghĩ thì bên kia, cô gái Tiểu Lý nhát gan nhất trong nhóm đã khẽ thì thầm: “SSS, SS, S, A, B, C, D, E, là, là độ khó cấp 6 tính từ trên xuống.”

Bạch Thập Tam: “…”

Có thể thấy được, cô bé này thật sự đã bị dọa không nhẹ, một thứ đơn giản như sắp xếp thứ tự mà cũng phải đếm bằng ngón tay.

Nam thể thao liếc cô một cái, dường như lúc không giả vờ thì thái độ của gã ta cũng chẳng thân thiện mấy: “Khuyên cô nên bình tĩnh lại, càng sợ thì càng chết nhanh hơn thôi.”

“Các cô cậu đã từng đọc tiểu thuyết thể loại vô hạn lưu chưa? Đại khái cũng tương tự như tiểu thuyết, thông quan phó bản, giải đố, dựa vào trí thông minh hoặc vận may để kiếm thêm thời gian sinh tồn, chỉ cần thông quan là có thể trở về thế giới hiện thực, đến khi thời gian sinh tồn dùng hết thì lại bị kéo vào phó bản.” Người đàn ông trung niên tiếp lời: “Dù ở trong trò chơi bao lâu, thì khi trở về cũng chỉ như một thoáng chớp mắt, không cần lo lắng chuyện bản thân đột nhiên biến mất sẽ khiến người khác nghi ngờ.”