EDIT: HẠ
Thanh Thủy Hoãn Lưu cấp ba mươi tất nhiên sẽ có hiệu quả tốt hơn so với cấp 25, nếu nói trước kia độc của hắn chỉ được giải khoảng 60%, thì hiện tại độc đã được giải tới hơn 80%.
Đây là cảm nhận từ bản thân hắn, cũng là kết luận rút ra được từ các chỉ số trong game.
Đời trước Bạch Thập Tam rất thông minh, loại năng lực nhìn một lần là có thể ghi nhớ hay suy một ra ba chỉ là chuyện nhỏ. Lúc trước dù chỉ khôi phục được 60%, hắn đã có tư duy không khác gì người bình thường, hiện tại thì càng không cần nói.
Nhưng cho dù là vậy, trước đó hắn vẫn bị mê hoặc, hoàn toàn không phát hiện ra điểm nào bất thường.
Cửa hàng đúng là cửa hàng bình thường, không phải trong bụng thứ gì cả. Đồ ăn cũng rất bình thường, nếu không cho dù bị hạ thấp trí lực, hắn cũng có thể nhận ra điểm kỳ lạ.
Còn chủ tiệm…
Lúc này, chủ tiệm xinh đẹp dịu dàng đang yên lặng nhìn nhóm khách mới tới, đây là người bình thường, thuần túy, không phải yêu quái.
Bạch Thập Tam đối chiếu sự khác biệt giữa hai thế giới mà mình từng sống, nhìn chung thì khá tương tự, chỉ có một điểm khác biệt, chính là thế giới này không có yêu quái, nhưng con người lại có khả năng thức tỉnh huyết mạch rồi biến thành động vật, cũng có được một số năng lực nhất định.
Giống như người đã thức tỉnh huyết mạch gà rồi nuốt hắn vào trong bụng trước đó, tất nhiên, có rất nhiều người vẫn thích gọi người thức tỉnh kiểu này là gà yêu.
Giống như Bạch Thập Tam, hắn vẫn luôn coi bản thân là một bán nhân ngư.
Ngoài điểm đó ra, thiên sư và quỷ hồn ở đây cũng không khác mấy so với những gì hắn từng biết.
Những thủ đoạn như của Tô Hữu Đức, hắn cũng không cảm thấy xa lạ.
Thế nhưng hiện tại…
Tình cảnh trước mắt, lại khiến bạch Thập Tam thật sự khó mà hiểu nổi.
Thậm chí trong một khoảnh khắc, hắn còn nghĩ rằng mình lại bị cuốn vào một trò chơi nào đó, nhưng khi mở giao diện trò chơi ra, bên trên vẫn chỉ có ba loại trò chơi.
Tiên Yêu Kỳ Duyên không có bối cảnh như vậy, Tiểu Viện Nông Gia thì vẫn chưa được mở, còn Trò chơi kéo dài mạng sống thì vẫn xám xịt, phía trên vẫn ghi rõ, thân thể hắn rất khỏe mạnh, không xảy ra tình huống bất ngờ, không phù hợp với tiêu chí người chơi của trò chơi.
Không rõ tình hình ra sao, Bạch Thập Tam tạm thời không hành động.
Hắn chỉ lặng lẽ kiểm tra lại trang bị của mình, tất cả vẫn còn nguyên, bao gồm cả vũ khí sáo ngọc hắn vẫn luôn giấu trong tay áo mà khi trước Tô Hữu Đức không hề phát hiện.
May mà lúc đó Tô Hữu Đức làm việc quá lộ liễu, vì để đề phòng đối phương, hắn đã mặc toàn bộ trang bị tốt nhất lên người.
Bởi vì hắn phát hiện ở nơi này, hắn lại hoàn toàn không thể lấy ra bất cứ thứ gì từ trong ba lô hệ thống của Tiên Yêu Kỳ Duyên.
Nếu trong tình huống bình thường, hắn lẽ ra phải có thể lấy đồ một cách tự do mới đúng.
Từ lúc phát hiện ra điểm bất thường rồi so sánh sự khác biệt giữa hai thế giới, cuối cùng là kiểm tra trang bị, quá trình này thoạt nghe rất dài nhưng thực chất lại chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Ngay lúc này, tất cả người đứng bên ngoài đã đi vào, hoặc nói đúng hơn là phần lớn người đã đi vào trong, chỉ còn lại hai người đứng ngoài cửa.
Dáng vẻ có chút chần chừ.
“Thật sự không muốn đi vào sao?” Một cô nương nhỏ tuổi lên tiếng.
Bạch Thập Tam liếc nhìn một cái, theo phỏng đoán ban đầu, cô nương kia chỉ chừng 17 – 18 tuổi, thoạt nhìn có chút nhát gan, nàng luôn nắm chặt cánh tay của cô nương bên cạnh, dán sát vào người đối phương.
Những người còn lại bước vào gồm năm người, một người đàn ông mặc vest đen xách cặp công văn, hai người mặc đồ thể thao, trong đó một người trông chỉ chừng hai mươi tuổi, còn mang dáng dấp thiếu niên, người còn lại đã ngoài ba mươi, ngoài ra còn có cô nương mặc váy ngắn đi giày cao gót mà Bạch Thập Tam vừa nhắc tới, cùng với một nam nhân trung niên khác.
Nam nhân mặc bộ đồ thể thao ngoài ba mươi kia nhíu mày nói: “Muốn vào thì vào, không vào thì thôi, dù sao đến lúc đó người chết cũng không phải tôi.”
Ngược lại, người trung niên nọ lại có giọng hòa nhã hơn: “Cô gái nhỏ, một khi đã vào đây thì chẳng có nơi nào là tuyệt đối an toàn cả, nhưng nếu may mắn gặp được quán nhỏ này, thì nhất định phải đi vào ngồi một lát, bởi vì nơi này chắc chắn sẽ an toàn hơn so với những nơi khác.”
“Vì, vì sao?”
“Có thể là vì bà chủ ở đây không ăn thịt người, ai mà biết được, dù sao thì từ trước đến nay chưa có ai chết ở nơi này cả.” Nam nhân mặc đồ thể thao vừa dứt lời đã tỏ vẻ bực bội: “Cô có vào không, không vào thì tôi đóng cửa đấy. NPC tuy không nghe thấy mấy lời liên quan đến trò chơi, nhưng nếu chúng ta vẫn luôn chần chừ ở chỗ này, thì sẽ dễ dẫn đến những chú ý không cần thiết.”
Trong đầu Bạch Thập Tam thoáng chốc trống rỗng, NPC, NPC, đây mẹ nó quả nhiên lại là một trò chơi khác!
Hai cô nương đang lưỡng lự ngoài cửa cuối cùng cũng bước vào, chẳng qua cô nương nhát gan kia vẫn còn lẩm bẩm: “Cửa hàng này nhìn kiểu gì cũng thấy quái quái, thật sự rất dọa người.”
Bạch Thập Tam nhìn lướt qua, cảm thấy cũng bình thường, chẳng qua là vì địa điểm hẻo lánh, nơi này lại nằm trong hẻm nhỏ, ánh nắng không thể chiếu vào, cho nên thoạt nhìn có vẻ âm u hơn bình thường một chút.
“Lề mề cái gì, không phải sắp chết thì ai muốn tới nơi này, trò chơi kéo dài mạng sống dù sao cũng đã cho các cô một cơ hội để sống tiếp, các cô bày ra dáng vẻ như bị ép làm kỹ nữ đó cho ai xem?”
Nam nhân mặc đồ thể thao kia rõ ràng là người có tính khí nóng nảy, hắn nói thẳng: “Nếu đã không muốn thì ngay từ đầu đừng có vào đây.”
“Hừ!” Nữ nhân mặc váy ngắn vẫn giữ im lặng từ đầu tới giờ lúc này đột nhiên lên tiếng châm chọc: “Nếu tâm lý anh vững vàng như thế, thấy tình huống như vậy cũng không sợ, thì sao còn phải nói nhiều như vậy. Chẳng lẽ khi còn ở thế giới hiện thực, anh là một kẻ chuyên soi mói người khác sao?”
“Chị Hứa…” Thiếu niên mặc đồ thể thao nhẹ kéo nàng lại, rõ ràng là đang nhắc nhở nàng đừng gây mâu thuẫn với mấy người chơi kỳ cựu.
Bọn họ cãi nhau lớn tiếng là thế, vậy mà chủ tiệm, bao gồm cả khách hàng xung quanh lại như hoàn toàn không nghe thấy gì cả, ngoài lúc vừa bước vào có ngước lên nhìn một chút, thì lúc sau ai nấy đều tiếp tục làm việc của mình, tiếp tục ăn uống.
Trong lúc đó còn có một bàn đã tính tiền xong chuẩn bị rời đi, bọn họ vừa đứng dậy vừa nói: “Hôm nay ăn ngon thật.”
“Đúng vậy, chẳng qua món thịt kho ở đây cũng rất ngon, tiếc là hôm nay lại không có.”
Nghe nhắc đến thịt, hai người mới kia không biết đang nghĩ tới thứ gì, cả hai đột nhiên run rẩy: “Là do không, không có nguyên liệu sao?”
Bạch Thập Tam bề ngoài vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã thầm chửi má nó.
Trò chơi kéo dài mạng sống?
Trên giao diện của ngài không phải còn ghi rõ, ta khỏe mạnh trường thọ, không đủ điều kiện để tham gia trò chơi này sao, vậy hiện tại ta đang ở đâu?
Cái này có tính là ngài đang tự vả vào mặt mình không, ngài trò chơi?