EDIT: HẠ
Cái tên Tô Hữu Đức này nghe rất hay, nhưng người thật lại không xứng với tên gọi, có lẽ nên gọi là Tô Thiếu Đức thì sẽ hợp hơn. Ngoài chuyện muốn hại Bạch Thập Tam, có lẽ gã đã từng làm ra không ít chuyện xấu.
Nếu không phải như thế, thì có lẽ gã cũng sẽ không gặp phải tình cảnh chết không toàn thây, hồn phi phách tán như bây giờ.
Dù sao cũng là người từng trải sự đời, Bạch Thập Tam mặt không đổi sắc, chỉ nói: “Không có gì, chắc chỉ là nước bẩn gì đó thôi.”
Đừng chần chừ nữa, bọn họ còn phải đi ăn cua Hòa Nhạc.
Hai người Lục Trúc: “…”
Còn, còn muốn ăn cua?
Hai gã gia đinh bị hành vi của vị nhị thiếu gia mới tìm về được này dọa cho nghẹn lời, vừa mới gặp phải quỷ đánh tường, ngài không cảm thấy sợ hãi một chút nào sao?
Nghĩ kỹ lại thì, lần trước khi bọn họ bị con gà yêu kia nuốt vào trong bụng, cả đám bọn họ chen chúc ở một chỗ còn bị dọa cho chết khϊếp. Vị công tử con vợ cả của hầu phủ này khi ấy đang ở một mình trên tầng hai, sau đó cũng là người đã bò ra muộn nhất, cả người dính đầy máu tươi, vậy mà hắn lại hoàn toàn không có một chút sợ hãi nào.
Ồ, hình như lúc đó người này còn có tâm tư hỏi một câu: Nó rốt cuộc là gà hay là người?
Nhưng nếu chủ tử muốn đi ăn, bọn họ còn biết làm gì khác?
Hai người chỉ đành lặng lẽ đi theo, chỉ là lúc đi ngang qua đống vật thể không rõ kia, bọn họ vẫn không nhịn được né xa ba thước.
Ở chỗ này, rõ ràng bọn họ mới là người lớn lên ở nơi phồn hoa như kinh thành, hơn nữa còn là hạ nhân của hầu phủ, sao bọn họ lại cảm thấy lúc gặp phải chuyện như vậy, bọn họ còn không bình tĩnh được bằng một người từ nhỏ đến lớn đều sống ở nông thôn.
Tâm trạng của hai người Lục Trúc có chút phức tạp, im lặng theo sau đến nơi bán cua Hòa Nhạc.
Tô Hữu Đức tuy ôm ý xấu trong lòng, nhưng lời nói lại không sai, cua Hòa Nhạc của nhà này đúng là mỹ vị nhân gian. Bạch Thập Tam ăn một miếng, thậm chí cảm thấy còn ngon hơn so với loại cua hắn từng ăn trong cung kiếp trước.
Nơi này không chỉ có cua Hòa Nhạc, còn có cả gà Văn Xương, canh sâm bồi bổ, ngay cả cơm cũng là cơm lam được làm trong ống trúc.
Tất cả đều có mùi vị rất ngon, hoàn toàn không kém những món Bạch Thập Tam đã ăn được ở kiếp trước.
Tay nghề như vậy lại chỉ mở một quán nhỏ trong một ngõ hẻm hẻo lánh, thật sự là đáng tiếc.
Ngay cả người kén ăn như Bạch Thập Tam cũng cảm thấy ngon, thì tay nghề của người này chắc chắn phải đạt đến trình độ của ngự trù. Còn ở trong nhóm ngự trù, người này xếp hạng thứ mấy, thì còn phải tùy theo khẩu vị của các vị chủ tử trong cung.
Chẳng qua việc này cũng đủ để chứng minh đồ ăn vị chủ quán này làm thật sự rất ngon.
Vì đây chỉ là cửa hàng nhỏ, nên từ nấu ăn đến dọn dẹp đều chỉ có một người làm.
Là một nữ tử vừa xinh đẹp lại dịu dàng, bởi vì nàng xinh đẹp, Bạch Thập Tam không nhịn được mà nhìn thêm vài lần. Sau đó hắn lại cảm thấy kỳ lạ, trong tiệm vậy mà lại không có những người khác.
Hắn khẽ nhíu mày.
Đúng lúc chủ quán vừa mang lên món ăn cuối cùng, thấy hắn như vậy, nàng dịu dàng lên tiếng: “Khách quan, có vấn đề gì sao?”
“Không có.” Bạch Thập Tam nói: “Chỉ là cảm thấy một mình bà chủ trông coi cả cửa tiệm thế này vẫn quá vất vả, hẳn là nên mời thêm một người về để hỗ trợ vẫn tốt hơn.”
Nghe vậy, bà chủ xinh đẹp hơi ngẩn ra, rồi mới đáp: “Một mình ta là đủ rồi.”
Nếu đã như vậy, Bạch Thập Tam cũng không nói gì nữa.
Dù sao thì một cô nương xinh đẹp có thể một mình mở tiệm ở nơi như thế này, lại yên ổn làm ăn buôn bán bao năm cũng không xảy ra chuyện gì, hẳn là phải có chỗ dựa hoặc là quân bài bí mật nào đó mà hắn không biết, nếu tiếp tục nói thì sẽ chỉ khiến người ta cảm thấy chán ghét.
Thời đại này khác với thời đại mà những người chơi trong trò chơi thường nhắc tới, nơi này nữ tử sinh ra đã ở thế yếu.
Cho dù là ở thôn trang nông thôn nơi mọi người đều quen biết lẫn nhau, thì một cô nương xinh đẹp như vậy nếu làm việc một mình cũng sẽ không thể tránh khỏi những chuyện thị phi, huống chi nơi đây còn là huyện thành nhiều người đông đúc.
Cô nương này có thể một mình ra ngoài mở cửa hàng, quả thực rất dũng cảm, cũng rất có năng lực.
Hơn nữa trong tiệm của nàng không cho gọi món ăn, làm cái gì liền mang lên cái đó. Nhìn bề ngoài thì là một nữ tử yếu ớt nhu nhược, nhưng chẳng ai có thể nghĩ tới thực ra nàng lại là một người tùy hứng và thong dong đến thế.
Bạch Thập Tam không nghĩ nhiều, ánh mắt hắn rơi vào món ăn cuối cùng trên bàn.
Ngay lúc này, lại có thêm một đám người đi vào trong tiệm.
Nhóm người vừa đi vào, Bạch Thập Tam lập tức nheo mắt, chỉ vì bọn họ rất khác so với người thường.
Tây trang màu đen, đồ thể thao, còn có cả một cô nương mặc váy, không phải loại váy mà nữ tử triều đại này thường mặc, mà là váy ngắn phối với giày cao gót. Nếu không nhờ từng chơi Tiên Yêu Kỳ Duyên, tiếp xúc với diễn đàn, trong đó không chỉ bàn về trò chơi mà còn bàn về những thứ khác, thì có lẽ Bạch Thập Tam cũng không thể nhận ra những thứ này là quần áo gì.
Cho dù mười tám năm qua hắn chỉ là một người ngốc, còn sống trong nông thôn, nhưng Bạch Thập Tam có thể khẳng định, Đại Lương không có kiểu ăn mặc loại này.
Nhưng những người khác hình như cũng không phát hiện ra có gì không ổn, ngay cả hai người đang ngồi ở bàn bên kia cũng chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua cửa chính một cái, sau đó tiếp tục ăn uống như thường.
“Lục Trúc…”
Vào những lúc thế này, tất nhiên phải hỏi người cùng phe: “Ngươi nhìn thấy…”
Hắn đột nhiên phát hiện, Lục Trúc đã biến mất.
Nghĩ kỹ lại, hình như ngay từ khi bước chân vào cửa hàng, hai người Lục Trúc đã không thấy tăm hơi. Nhưng một chuyện quan trọng như vậy, đến tận lúc này hắn mới chợt phát hiện.
Bạch Thập Tam âm thầm thi triển Thanh Thủy Hoãn Lưu cho chính mình, đầu óc lập tức trở nên tỉnh táo.
Hắn càng thêm chắc chắn, Lục Trúc quả thật không đi theo vào.