Chương 24

EDIT: HẠ

Đời trước Bạch Thập tam vốn đã nằm trong diện không thể cứu nổi, hắn là nhân yêu hỗn huyết, nếu vận khí tốt thì sẽ biến thành bán yêu, thọ mệnh có lẽ không thể so sánh với những yêu tộc thuần chủng, nhưng chắc chắn sẽ dài hơn người thường. Mà nếu có thêm cơ duyên thì càng không cần bàn tới.

Chỉ tiếc hắn lại là loại vận mệnh xui xẻo, đến làm người còn không được trọn vẹn, trời sinh đã là đoản mệnh.

Lăn lộn mười mấy năm, cuối cùng hắn vẫn không tìm được biện pháp bình thường nào để cứu mạng, cuối cùng, hắn vẫn phải chết đi khi tuổi đời còn trẻ.

Chỉ là, hắn thật sự không ngờ, cuối cùng trời xui đất khiến đã biến hắn thành kẻ được lợi trong pháp thuật đổi mệnh.

Đây cũng không phải là chuyện tốt gì.

Phải biết rằng kiếp này hắn đã thức tỉnh huyết mạch nhân ngư, tuổi thọ kéo dài, mười tám tuổi đối với hắn mà nói chỉ là một con số lẻ trong cuộc đời, hắn sao có thể dính dáng tới mấy trò cấm thuật này?

Hắn thiếu chút thọ mệnh ít ỏi này sao?

“Vô ích thôi.” Như đã nhìn thấy suy nghĩ trong lòng hắn, Tô Hữu Đức cười ha hả nói: “Trận pháp đã khởi động, lúc này rời đi cũng đã chậm.”

Có lẽ vì mọi chuyện đã rồi, không còn cơ hội để cứu vãn nữa, khi thấy phản ứng của Bạch Thập Tam, đối phương lại hoàn toàn thả lỏng.

Gã căm giận nói: “Ai bảo ngươi đi cướp vị trí của ta!”

Bạch Thập Tam: “…”

Thì ta cũng đâu có biết ngươi đang muốn dùng tà thuật?

Người bình thường ai mà ngờ được có kẻ lại điên đến mức này chứ, kẻ mưu hại người khác thì hắn đã thấy nhiều, nhưng kẻ hại người hại cả mình thế này hắn thật sự rất hiếm thấy.

Cũng giống lần đầu tiên khi Bạch Thập Tam sử dụng phù Di Hình hoán Ảnh, bản thân hắn hoàn toàn không chịu tổn hại, còn Lục hoàng tử muốn hại hắn lại bị rơi xuống hồ, đó mới là kết cục hợp tình hợp lý. Hắn vốn tưởng rằng lần này cũng là như vậy, cho dù trận pháp này đang muốn làm gì, thì đứng ở vị trí của người bày trận, chắc chắn hắn sẽ an toàn.

Ai mà ngờ được đây lại là một trận pháp đoạt mệnh chứ?

Đúng lúc này, Tô Hữu Đức cười càng to hơn: “Ha ha ha ha, ngay cả trò chơi kéo dài sinh mệnh kia cũng sẽ bị chuyển cho ngươi. Cũng tốt, để ngươi cũng nếm thử cái trò chơi quỷ quái đó. Cho dù ngươi là thiên sư cấp Huyền thì đã sao, trong trò chơi đó, ngươi cũng phải run rẩy mà cầu sinh như bao kẻ khác, khung cảnh kia chắc chắn sẽ rất đẹp.”

Bạch Thập Tam: “…”

Bạch Thập Tam ngước mắt nhìn, trong giao diện trò chơi của hắn quả nhiên đã có thêm một trò chơi.

Tên là trò chơi kéo dài sinh mệnh, được xếp trong nhóm kinh dị vô hạn lưu, nhưng bây giờ vẫn đang ở trạng thái xám, phía sau còn có dòng chữ nhỏ: “Thời gian còn lại: 58 phút.”

Hắn vừa chớp mắt, con số trên màn hình lại thay đổi, biến thành 57, rất rõ ràng, con số này đang đếm ngược.

Nếu là trước đây, có khi Bạch Thập Tam còn chưa hiểu phút có nghĩa là gì. Nhưng hiện giờ hắn đã lang thang trên diễn đàn trò chơi một khoảng thời gian, cũng đã biết được không ít tri thức mới. Ví dụ như cách tính thời gian trên diễn đàn rất khác với thời gian hắn thường dùng, hắn đã âm thầm so sánh và tính toán, cũng đã có thể ước lượng được 57 phút đó tương đương với gần nửa canh giờ.

Hắn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Tô Hữu Đức: “Thì ra ngươi chỉ còn sống được nửa canh giờ nữa!”

Bảo sao lại gấp gáp như thế.

Tô Hữu Đức khoái trí nói: “Đúng vậy, nhưng bây giờ kẻ xui xẻo là chính ngươi, cái trò chơi kia sẽ bám theo ngươi mãi mãi, ngươi sẽ phải vật lộn để sống sót trong đó…”

“Không đúng.” Bạch Thập Tam nói.

Tô Hữu Đức: “Không đúng chỗ nào?”

Không đúng ở chỗ Tiên Yêu Kỳ Duyên và Tiểu Viện nông gia đều đã sáng lên, còn trò chơi tục mệnh kia lại là màu xám. Khi hắn bấm vào, lập tức sẽ hiện ra một dòng thông báo: “Phát hiện người chơi hoàn toàn khỏe mạnh, xung quanh không có nguy hiểm, bởi vậy trò chơi tạm thời không thể kích hoạt.”

Bạch Thập Tam thong thả đọc dòng thông báo đó lên.

Tô Hữu Đức: “…”

Gã từng đích thân trải qua trò chơi đó, cũng biết điều kiện đầu tiên để bị trò chơi kia kéo vào là gì. Cho nên vừa nghe thấy câu này, gã liền biết Bạch Thập Tam cũng không nói dối.

Đúng vậy, gã đột nhiên nhớ ra, sở dĩ ban đầu gã nhìn trúng Bạch Thập Tam, còn không phải là vì nhìn trúng thọ mệnh lâu dài của hắn sao.

Mà nếu người chơi không trong trạng thái hấp hối, thì trò chơi cũng sẽ không khởi động, vậy nên đối với Bạch Thập Tam, trò chơi này chẳng khác nào vô dụng.

Quan trọng nhất là, nếu sau này đối phương gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, đối phương còn có thể đi vào trong trò chơi này để tìm đường sống. Hành vi của gã chẳng khác gì đã tặng cho người ta một bảo vật giữ mạng…

Cho dù gã chỉ hận không thể nhanh chóng thoát khỏi trò chơi này, nhưng lại không thể phủ nhận, nếu không có nó, có lẽ gã đã chết từ lâu rồi.

Mà bây giờ, gã lại đưa bùa hộ mệnh của mình cho Bạch Thập Tam.

Sao có thể không khiến người ta nôn ra máu.

Nhưng gã đã chẳng còn sức để nói thêm câu nào, người có thọ mệnh dài có lẽ còn có thể chống đỡ được một lát. Nhưng gã không chỉ là người chỉ còn sống được không tới một giờ, mà một giờ này còn là nhờ trò chơi tục mệnh cung cấp.

Hiện tại trò chơi kéo dài sinh mệnh kia đã theo trận pháp chết tiệt này chuyển đến trên người Bạch Thập Tam, thọ mệnh của gã tất nhiên cũng đã tới điểm cuối.

Trận pháp đoạt mệnh lóe sáng hai lần cuối cùng rồi tắt hẳn, hoàn toàn cạn sạch năng lượng.

Bạch Thập Tam không thèm để ý tới Tô Hữu Đức chết không nhắm mắt ở bên cạnh, dựa vào chút hiểu biết ít ỏi của mình về trận pháp, hắn tùy tiện dùng bút vẽ thêm mấy nét lên trận pháp, khiến trận pháp hoàn toàn mất hiệu lực.

Trận pháp trung tâm vừa vỡ, ảo trận bên ngoài cũng vì không còn linh khí mà hoàn toàn tan biến.

Hai người Lục Trúc đang loay hoay tìm kiếm ở bên ngoài. Lúc này thấy Bạch Thập Tam xuất hiện, hai người lập tức chạy lại: “Nhị thiếu gia, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, chỉ trong chớp mắt ngài đã biến mất rồi.”

Bạch Thập Tam tất nhiên không thể giải tích với bọn họ về ảo trận hay là trận đoạt mệnh, hắn chỉ có thể nói: “Không biết, vừa quay đầu lại đã không thấy các ngươi rồi.”

Hai người Lục Trúc vừa mới trải qua sự kiện chui ra từ bụng gà, bây giờ cả hai cực kỳ nhạy cảm đối với những chuyện kỳ lạ như thế này, bọn họ lập tức nói: “Chuyện này tà môn quá, nhị thiếu gia, chúng ta vẫn nên trở về khách điếm thì hơn!”

Trở về rồi lại tìm người hỏi thăm một chút, xem bên này có gì bất thường không… “Khoan đã, đó là cái gì?”

Lục Trúc tinh mắt nhìn thấy cách đó không xa phía sau Bạch Thập Tam có một thứ gì đó tối om không biết là gì, hơn nữa còn bốc mùi thối.

Bạch Thập Tam nghiêng đầu nhìn qua, à, là tên tà tu đã sử dụng thuật đoạt mệnh.

Đã nói rồi mà, cấm thuật chính là tà đạo.

Lạm dụng cấm thuật sao có thể có kết cục tốt?

Nếu không, hắn việc gì phải chết chứ? Làm Nhàn vương không phải tốt hơn sao?