EDIT: HẠ
Di Hình Hoán Ảnh, có thể hoán đội vị trí với bất kỳ thứ gì nằm trong tầm mắt của bản thân. Tất nhiên, với thực lực hiện tại của Bạch Thập Tam, hắn chỉ có thể đổi chỗ với người hoặc quái.
Và đúng vào lúc này, hắn đã trao đổi vị trí của mình với đối phương.
Tô Hữu Đức sững sờ đến mức chết lặng.
Gã ta lập tức nói: “Sao ngươi lại có phù Di Hình Hoán Ảnh?”
Bạch Thập Tam không phủ nhận nhận định sai lầm của gã, chỉ nhàn nhạt đáp: “Vì nó hữu dụng chứ sao!”
Đúng là rất hữu dụng.
Ngay từ trước đó, hắn đã nhận ra chiêu Di Hình Hoán Ảnh này có nét tương đồng với phù Di Hình Hoán Ảnh mà kiếp trước hắn từng sử dụng, cho nên cho dù không có khả năng sát thương, hắn cũng chưa từng xem thường, càng không cho rằng nó là vô dụng.
Nhắc đến chuyện này, lần đầu tiên Bạch Thập Tam tiếp xúc với phù Di Hình Hoán Ảnh là từ kiếp trước, khi ấy hắn còn nhỏ, đi theo phụ hoàng đến thăm một vị Thông Linh chân nhân nổi danh đương triều.
Khi ấy đám người lớn đã bàn bạc cái gì Bạch Thập Tam cũng không nhớ rõ, nhưng hắn lại nhớ rất rõ khi ấy, vị Thông Linh chân nhân kia nói muốn tặng hắn mấy đạo linh phù, hỏi hắn muốn loại nào.
Bạch Thập Tam khi ấy còn là một đứa trẻ, không cần nghĩ ngợi đã buột miệng nói: “Ta muốn phù phản đòn, là cái loại mà ai muốn hại ta thì chính hắn sẽ gặp họa, Ví dụ như có người muốn chém ta một nhát, kết quả nhát chém kia lại chém trúng chính mình. Hay có người muốn hạ độc hại ta, thì thuốc độc sẽ chui vào bụng hắn. Muốn tính kế ta, thì chính hắn sẽ gặp phải xui xẻo…”
Hắn càng nói, ánh mắt của Thông Linh chân nhân càng thêm dịu dàng, vẻ mặt của phụ hoàng hắn lại là bất đắc dĩ và cười khổ.
Lúc ấy phụ hoàng hắn vừa cười vừa nói: “Con à, nếu thật sự có thứ phù thần thông như vậy, vậy thì phụ hoàng đã sớm tìm cách treo đầy người mình rồi.”
Cha ruột cười không ngậm miệng được, còn định vội vàng giải thích với Thông Linh chân nhân, nói con nhỏ không hiểu chuyện, cho nên mới nói như vậy.
Nhưng Thông Linh chân nhân lại cười: “Ngũ điện hạ nhỏ tuổi, tâm tính lại thiện lương, chỉ tiếc phù này nhân quả quá nặng, lão đạo cũng bất lực.”
Sau đó ông liền tặng hắn phù di hình hoán ảnh.
Nửa tháng sau, Lục hoàng tử vì bất mãn khi trong chuyến đi này phụ hoàng chỉ dẫn theo một mình hắn, cho nên đã nhân cơ hội muốn đẩy hắn xuống hồ hoa sen. Ngay khoảnh khắc trước khi rơi xuống nước, Bạch Thập Tam đã sử dụng phù Di Hình Hoán Ảnh, hai bên trao đổi vị trí, người rơi xuống nước ngược lại trở thành đối phương.
Hắn không hại người, người cũng chẳng thể làm hại hắn.
Nói tóm lại, lần đầu tiên hắn sử dụng phù Di Hình Hoán Ảnh, quả thực đã phát huy hiệu quả phản đòn mà hắn mong muốn.
Mà hiện tại, kiếp này hắn đã học được thuật Di Hình Hoán Ảnh. Lần đầu tiên sử dụng ở bên ngoài trò chơi, lại vừa khéo đạt được hiệu quả phản đòn như mong đợi.
Cho dù trận pháp này có tác dụng gì, dù đối phương có âm mưu thủ đoạn gì, thì ngay thời điểm hai bên hoán đội vị trí, hiệu quả cũng đã bị đảo ngược lại.
Cho tới lúc này, Tô Hữu Đức nào còn không hiểu, gã đã tính kế sai người.
“Ngươi đã sớm biết kế hoạch của ta?”
Lúc này Bạch Thập Tam lại khẽ lắc đầu, hôm nay trí thông minh của hắn mới chỉ khôi phục được một chút, trước đó hắn chỉ là một đứa ngốc, chỉ biết tung hoành trong trò chơi, cho nên hắn sao có thể biết được cái gì?
Chẳng qua…
“Ngươi quá nóng vội.”
Suốt cả một ngày không phải là kẹo hồ lô thì chính là kẹo nặn bằng đường, sau đó còn bày ra cả cua Hòa Nhạc, người này thật sự đã coi hắn thành một đứa ngốc tham ăn dễ đối phó.
Tô Hữu Đức thầm nghĩ sao có thể không vội, tối nay chính là thời gian trò chơi mở ra lần nữa, trò chơi đó đầy rẫy nguy hiểm, cho dù gã có chút thủ đoạn nên không sợ những con quỷ bình thường, nhưng gã cũng không dám chắc lần nào mình cũng có thể toàn thân thoát ra.
So với việc lại đi vào trò chơi một lần nữa, tất nhiên là trừ khử hắn trước đêm nay sẽ càng an toàn hơn một chút.
Giờ này khắc này, trận pháp đã sắp kích hoạt, Tô Hữu Đức đột nhiên ra tay. Gã thầm nghĩ thay đổi vị trí thì đã sao, gã có thể lợi dụng thời điểm trước khi trận pháp vận hành để đội lại là được.
Cho dù trong tay gã không có linh phù cao cấp như Di Hình Hoán Ảnh, nhưng đối phương vừa nhìn đã biết là người yếu ớt, chắc chắn không mạnh bằng gã, chỉ cần kéo đối phương đến vị trí của mình, còn mình thì đứng lại vị trí cũ là được.
May mắn thay, hai mắt trận của trận pháp này đặt không quá xa nhau.
Ban đầu sắp đặt như vậy là vì để đề phòng Bạch Thập Tam chạy mất trước khi trận pháp vận hành, bây giờ thì lại vô tình có lợi cho gã.
Thế nhưng gã chỉ vừa vươn tay, đã bị Bạch Thập Tam vung tay đánh bật trở lại.
Đánh người xong, hắn còn dùng một sợi Thủy Ba Triền Nhiễu trói chặt gã ở tại chỗ.
“Ngươi cũng là thiên sư?”
Lần này, Tô Hữu Đức hoàn toàn chấn động.
Một chiêu vừa rồi gã đã dùng bùa tăng lực, vậy mà lại bị đối phương đẩy lùi một cách nhẹ nhàng, hơn nữa còn bị trói lại bằng phù nước, có thể trói được gã, trình độ này ít nhất phải là thiên sư cấp Huyền!
Mới mười tám tuổi đã là thiên sư cấp Huyền, rốt cuộc vì sao mọi người lại cho rằng kẻ này là một thằng ngốc?
Mà lúc này, bởi vì góc nhìn thay đổi, gã mới phát hiện ngọc bội đối phương treo bên hông vậy mà lại là một pháp khí. Tiếp tục ngẩng đầu lên nhìn, cây trâm trên đầu cũng là như vậy, gã không thể tin được nhìn lại, đôi giày dưới chân cũng là như thế, đai lưng, quần… Ngoại trừ áo khoác ngoài trông khá bình thường thì mọi thứ trên người tiểu tử này đều không hề đơn giản.
Lúc trước gã chỉ mải bận tâm đến trận pháp đoạt mệnh, muốn chắc chắn mọi thứ hoàn hảo, lại không ngờ chính mình sẽ xẩy chân ở khâu chọn người, vậy mà lại không chú ý tới trang phục hôm nay của đối phương có hơi khác so với ngày thường.
Hiện tại trận pháp đã khởi động, gã không còn khả năng để xoay chuyển cục diện nữa.
“Không, không… Ngươi mau thả ta ra ngoài!” Tô Hữu Đức bỗng nhiên nhớ tới điều gì, điên cuồng gào rống: “Ngươi đổi người khác đi, thọ mệnh của ta không dài, chỉ tới giờ tuất đêm nay thôi, ngươi hoàn toàn có thể đổi…”
Bạch Thập Tam nghe tới đây cũng ngẩn người: “Cái gì?”
Thì ra đây là trận pháp đoạt mệnh?
Hắn cẩn thận quan sát trận pháp một lần nữa, quả thật có thể mơ hồ nhận ra vài đường nét quen thuộc.
Phụ hoàng của hắn là người cực kỳ sợ chết, những vị hoàng đế khác thường đợi đến lúc tuổi già mới bắt đầu trầm mê vào tu đạo trường sinh, còn phụ hoàng hắn thì không, từ năm hai mươi tuổi, ông đã bắt đầu nghiên cứu phương pháp kéo dài tuổi thọ. Sau này khi Bạch Thập Tam được sinh ra, bởi vì là kẻ đoản mệnh trời sinh, thế nên hắn cũng bị phụ hoàng kéo đi khắp nơi để tìm cách cứu mạng.
Mấy loại trận pháp đoạt mệnh kiểu này hắn không phải chưa từng thấy qua, nhưng…
Đây là cấm thuật.
Cấm thuật dù sao cũng không phải con đường chính đạo.
Sinh tử do mệnh trời, đây là đạo lý tất yếu.
Mắc bệnh còn có thể nghĩ cách cứu trị, tai ương bất ngờ cũng có thể dùng một số biện pháp để tránh né, nhưng đến khi không bệnh không tật mà tuổi thọ đã cạn, thì tốt nhất cứ để bản thân ra đi thanh thản, đừng cố vùng vẫy làm gì.
Bởi vì chỉ cần là phương pháp kéo dài tuổi thọ, thì ít nhiều gì cũng sẽ tổn hại âm đức, bị coi như Cấm thuật. Mà thọ mệnh đoạt được nhờ cấm thuật, đa phần đều sẽ khiến người ta biến thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ.