Chương 22

EDIT: HẠ

Thông qua diễn đàn, hắn cũng đã biết được cái gì gọi là thông báo trên toàn server, cái gì gọi là top 3. Vì thế, trước khi đi vào phó bản, hắn đã cố ý đi kiểm tra lại lần nữa, sau khi xác nhận đã có ba người được xếp trong tóp 3, lúc này hắn mới yên tâm đi vào phó bản.

Cấp bậc hiện tại của hắn đã cao hơn yêu cầu của phó bản 5 cấp, cộng thêm thuộc tính ban đầu hoàn toàn vượt xa so với người thường, Bạch Thập Tam hoàn toàn không có nỗi lo về chuyện thông quan. Hơn nữa cho dù không qua được, hắn cũng có thể vừa tự hồi máu vừa bỏ chạy.

Huống chi đây chỉ là một phó bản cấp 25, nhà phát hành cũng sẽ không thiết kế quá khó.

Nếu không cũng không đến mức còn chưa qua một ngày mà top 3 người đứng đầu đã bị xếp kín chỗ. Ngược lại, nếu phó bản quá khó khiến người chơi tốn ba bốn ngày mà vẫn không thể qua được, thì người chơi cũng không rảnh để đi đánh phó bản nữa, trong ba bốn ngày đó, bọn họ hoàn toàn có thể ra ngoài cày cấp, ai còn để mắt đến trang bị rơi ra từ một phó bản cấp thấp chứ?

Trong phó bản có tổng cộng ba Boss lớn, Bạch Thập Tam chỉ có thể dùng cách mài máu để đánh qua.

Dù sao cho dù sát thương của hắn rất cao, nhưng người khác đều là năm người cùng đánh phó bản, còn hắn thì chỉ có một người. Hơn nữa, Thiên Âm cũng không phải môn phái chuyên về công kích, ở các môn phái công kích khác, ở cấp này ít nhất bọn họ đã có được bốn năm kỹ năng công kích, còn hắn tính cả Nghênh Phong Trảm và Tế Vũ Miên Miên thì cũng chỉ mới có được ba kỹ năng.

Chiêu cuối cùng thực ra cũng không thể tính là một kỹ năng tấn công, đây chỉ là một kỹ năng đẩy lùi có kèm theo một chút sát thương phụ mà thôi.

Boss cuối cùng trong phó bản là một con gà trống, dáng vẻ rất giống với con gà trống đã nuốt chửng Bạch Thập Tam, chẳng qua mào của gã đó chỉ là mào đỏ bình thường, không phải mào gà màu vàng giống như trong phó bản.

Nghĩ tới đây, Bạch Thập Tam không khỏi cảm khái, cũng nhờ tiếp xúc với nội đan của con gà kia nên hắn mới có thể bước chân vào thế giới trò chơi này.

Muốn ăn hắn, kết quả lại vô tình tặng cho hắn một món quà lớn như vậy.

Cũng không biết nếu để con gà kia biết được chuyện này, liệu gã có tức đến mức lại chết thêm một lần nữa không.

Lúc Bạch Thập Tam đánh xong phó bản, trời đã ngả về chiều, vừa đúng vào giờ ăn tối.

Sau phó bản lần này, Bạch Thập Tam thu hoạch được bốn món trang bị tím, một đôi giày phái Thiên Âm, một cây trâm phái Thiên Âm, còn cả một miếng ngọc bội phù hợp cho Thiên Âm và một đôi giày tăng chỉ số lực.

Nói thật những trang bị này không phải loại tốt nhất, dù sao thì trong toàn bộ các trang bị như áo ngoài, quần, giày, mũ, cây trâm, nhẫn, ngọc bội, thắt lưng và vũ khí thì vũ khí là trang bị có chỉ số cộng thêm cao nhất, tiếp theo mới là các loại trang bị lớn như áo ngoài, quần giày vân vân, còn mấy trang bị như cây trâm hay ngọc bội thì chỉ có tác dụng làm vật trang trí, thuộc tính cộng thêm lại không cao như vậy.

Nhưng ba món đồ này cho dù mang ra ngoài hiện thực cũng sẽ không khiến mọi người chú ý, trâm cài và ngọc bội vốn là vật dụng nhỏ, sẽ không có người nhắc tới, còn giày thì đi ở chân, mọi người cũng không rảnh rỗi đến mức cúi đầu quan sát chân của một người.

Xét cho cùng, đây cũng có thể coi là một dạng may mắn.

Thấy thời gian đã không còn sớm, hắn lập tức thoát game. Vừa đi ra ngoài, việc đầu tiên hắn làm là sử dụng kỹ năng Thanh Thủy Hoãn Lưu trên người chính mình, đầu óc nháy mắt đã tỉnh táo hơn.

Tối nay hắn quyết định ra ngoài ăn cơm tối, bởi vì hôm nay hắn đúng lúc nghe được người dưới lầu đang bàn tán rằng gần đây có một quán bán món cua Hòa Nhạc rất ngon.

Bạch Thập Tam biết loại cua này, Cua Hòa Nhạc là cống phẩm ở đây, kiếp trước hắn rất thích ăn.

Mỗi lần cua Hòa Nhạc được tiến công vào cung, ít nhất một nửa số đó đã chui vào bụng hắn. Cũng vì chuyện này mà Lục đệ hắn vẫn luôn ghen ghét tới giậm chân, thậm chí còn ngấm ngầm bày ra đủ trò mờ ám sau lưng hắn.

Tất nhiên, hiện tại Bạch Thập Tam cũng không quan tâm đến mấy chuyện này, chuyện hắn quan tâm bây giờ chính là muốn đi tới quán cua kia để ăn thử.

Dù sao đây cũng là loại cua có rất nhiều gạch, thịt cũng nhiều, hương vị vô cùng mỹ vị.

Hiện tại, đoàn người đã lấy hắn làm trung tâm, hắn nói muốn đi ăn cua, những người khác tất nhiên sẽ không phản đối. Lần này cũng không cần dẫn theo cả đám người như trước, chỉ cần hai kẻ chạy việc biết thanh toán tiền là đủ.

Lục Trúc đương nhiên là người đầu tiên xung phong nhận việc, mà hắn ta cũng là kẻ lanh lợi nhất trong đám người, Bạch Thập Tam nhanh chóng quyết định, chọn hắn và một người khác cùng đi.

Quán bán cua Hòa Nhạc không nằm trên đường lớn, xe ngựa không tiện đi vào, có vài con hẻm nhỏ quanh đó chật hẹp đến mức xe ngựa cũng khó có thể chen qua. Bạch Thập Tam bèn dẫn hai người đi theo đường nhỏ, vừa mới đi vào con hẻm thứ nhất, hắn liền phát hiện hai người đi theo phía sau đã không còn bóng dáng.

Là trận pháp.

Có người đã cố ý tách hắn ra khỏi hai gã gia đinh, hơn nữa người này hoàn toàn không có ý định che giấu, kẻ này đứng ở cách hắn không xa, thậm chí chỉ cách hắn không tới hai bước.

Bốn phía chậm rãi nổi lên từng đường pháp văn, trận pháp dần dần xuất hiện, vị trí hai người đang đứng vừa khéo lại là hai điểm ở ngay mắt trận.

Kẻ kia có dung mạo tầm thường, là loại người chỉ cần ném vào trong đám đông là chẳng ai thèm để ý. Nhưng Bạch Thập Tam lại nhận ra gã, kẻ này chính là người đã ngồi ở góc khuất trong quán trà hôm đó.

Lúc này, trên mặt đối phương hiện ra một nụ cười hưng phấn, dù đã cố gắng kiềm chế nhưng dáng vẻ đắc ý vẫn lộ rõ trên khuôn mặt.

“Quả nhiên, đồ ngốc thì chỉ biết ăn uống.”

Kẹo hồ lô và đồ chơi làm bằng đường không thể dụ được hắn đi ra cũng chẳng sao, chỉ cần một món cua Hoa Nhạc là đủ.

“Cũng may ngươi là kẻ đần độn, ta cũng đỡ phải tốn nhiều công sức, dù sao tối nay ta còn phải đi vào cái trò chơi chết tiệt kia nữa…” Dường như gã đang muốn thưởng thức dáng vẻ sợ hãi của Bạch Thập Tam, nhưng gã lại phát hiện thần sắc đối phương vô cùng bình tĩnh, điều này khiến gã cảm thấy tức giận: “Đồ ngốc đúng là đồ ngốc, ngay cả bản thân sắp chết cũng không nhận ra.”

“Vậy sao?”

Gã nghe thấy tiếng cười lạnh nhạt bình tĩnh của Bạch Thập Tam: “Ta từng nghe được một câu, hiện tại cảm thấy rất có lý.”

“Nếu ngươi coi người khác là kẻ ngốc, thì rất có thể, bản thân ngươi sẽ trở thành một trò cười.”

Di Hình Hoán Ảnh, có muốn thử một lần không?