Chương 21

EDIT: HẠ

Sau khi đã xác nhận được Thanh Thủy Hoãn lưu có thể giải được độc trên người, cho dù với thực lực hiện tại của hắn thì chỉ có thể giải được hơn một nửa, chưa thể loại bỏ hoàn toàn, nhưng việc này đối với Bạch Thập Tam mà nói cũng là một tin tức rất tốt.

Dù sao hắn vẫn có thể tăng cấp, thực lực cũng có thể nâng cao.

Nhìn tình trạng hiện tại thì xem ra loại độc này cũng không phải loại độc mạnh đến mức phải đạt đến cảnh giới cao mới có thể giải nổi, cấp 30 không được thì thử lên cấp 50, thậm chí có lẽ chỉ cần hắn lên cấp 40 là có thể giải độc hoàn toàn.

Nói tóm lại, hy vọng đã ở ngay trước mắt.

Đã xác định được hiệu quả của Thanh Thủy Hoãn Lưu là thật sự hữu dụng, mọi chuyện sau đó sẽ càng đơn giản hơn, chỉ còn việc tăng cấp mà thôi.

So với trấn nhỏ đã từng tới trước đó, nơi bọn họ tới hôm nay đã có thể coi là một huyện thành. Đất rộng, người đông, thế cho nên bên trong cũng có rất nhiều quán trọ, vật dụng cần thiết cũng đầy đủ hơn.

Tất nhiên, vẫn không thể so sánh với sự phồn hoa ở kinh thành.

May mà khi còn là Nhàn Vương, Bạch Thập Tam tuy cũng là người thích hưởng thụ không chịu nổi một chút đau khổ, nhưng trong một vài tình huống bắt buộc, hắn cũng không đến mức một chút khổ cũng không chịu nổi.

Huống chi kiếp này hắn còn sống ở nông thôn suốt mười tám năm, cho nên đã sớm khổ thành thói quen.

Hắn cũng không cần phải tự mình lo liệu, đám thuộc hạ đã nhanh chóng nghe ngóng được khách sạn lớn nhất ở vùng này là nhà ai, Bạch Thập Tam chỉ cần đưa ra quyết định cuối cùng là được.

Nếu đổi thành người khác, đột nhiên thay đổi thân phận e rằng sẽ không thể nhanh chóng quen thuộc như vậy, nhưng Bạch Thập Tam kiếp trước từng là vương gia, lại là hoàng tử được hoàng thượng sủng ái nhất, cho nên mấy chuyện này đối với hắn mà nói vốn đã rất quen thuộc rồi. Nếu có điều gì không quen, thì hắn chỉ không quen với cách làm việc không dứt khoát và nói nhiều lời vô ích của đám người phủ Bình Viễn Hầu, so ra, những kẻ từng hầu hạ hắn trước kia vẫn nhanh nhẹn hơn một chút.

Ngâm mình trong bồn tắm, tâm trạng hắn cũng thoải mái hơn nhiều, lần này hắn cũng không vội vàng đi vào trò chơi, bởi vì bên ngoài có người đang gõ cửa.

“Vào đi.” Bạch Thập Tam lên tiếng.

Người đến là một trong những kẻ được phủ Bình Viễn Hầu phái tới đón người, tên là Lục Trúc. Trước đó hắn ta cũng là người đầu tiên đứng ra xin chỉ thị có nên tiếp tục lên đường hay không, thoạt nhìn có vẻ là một người rất thông minh.

Lần này đến đây cũng là có chuyện muốn bẩm báo: “Nhị thiếu gia, tình hình của Vương quản sự rất kém, e là ngày mai hắn ta sẽ không thể cưỡi ngựa.”

“Vậy nghỉ ngơi hai ngày đi.” Bạch Thập Tam nói.

Lục Trúc sửng sốt, nhìn vẻ mặt của hắn, hiển nhiên hắn ta vốn cho rằng Bạch Thập Tam sẽ nhân cơ hội này để dằn vặt Vương quản sự đến chết ở trên đường.

“Hoài Vương nói rồi, phải giữ cho gã một cái mạng, trở về giao cho Bình Viễn hầu… À, chính là giao cho cha ruột của ta xử lý, ta cũng không thể kéo một cỗ thi thể trở về được.”

Bạch Thập Tam hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”

Lục Trúc lập tức lắc đầu, nói không còn chuyện khác, sau đó vội vàng lui ra.

Hắn ta coi như đã nhìn ra được, lúc không ngu ngốc, vị thiếu gia này hoàn toàn không giống người đã lớn lên ở một nơi nhỏ bé như nông thôn, ngược lại còn rất khó đối phó.

Những người khác tất nhiên cũng có cảm giác giống vậy.

Tối đến trước khi đi ngủ, đám gia đinh hộ vệ còn tụ lại để bàn luận về chuyện này, mọi người đều không khỏi cảm khái.

Nếu sáng nay Bạch Thập Tam nói nghỉ ngơi hai ngày rồi đi tiếp, có lẽ bọn họ còn sẽ nghĩ vị chủ tử này đúng là người dễ lừa gạt, hay mềm lòng. Nhưng kết cục của Vương quản sự hôm nay mọi người đều đã tận mắt chứng kiến, cho nên dù hiện tại chủ tử có nói sẽ tạm nghỉ hai ngày, cho gã thời gian để nghỉ ngơi, thì bọn họ cũng không dám cảm thấy chủ tử làm như vậy là vì đã sinh lòng trắc ẩn.

Tô Hữu Đức vẫn luôn để ý tới động tĩnh bên này tất nhiên cũng nghe được mấy lời đó, những lời gã ta nghe được nhiều nhất chính là ngu ngốc và tàn nhẫn.

“Một thằng ngốc mà lại tàn nhẫn độc ác sao?” Gã ta chậc chậc hai tiếng, nhớ tới thảm trạng của vị Vương quản sự mà mình đã nhìn thấy sáng nay, không khỏi nói: “Xem ra lần này ta muốn lấy mạng hắn, còn có thể coi là đang thay trời hành đạo.”

Hơn nữa, nếu đã là một kẻ ngốc, vậy thì chẳng phải gã sẽ càng dễ lừa gạt hơn sao?

Chỉ tiếc sự thật lại không đơn giản giống như suy nghĩ của gã, người của phủ Bình Viễn Hầu dù sao cũng là người của một Hầu phủ. Nếu Bạch Thập Tam đã không dễ đối phó như vậy, thì bọn họ tất nhiên cũng sẽ không thể xem hắn là kẻ ngốc dễ lừa như trước nữa.

Ngược lại, hành động của bọn họ còn càng cẩn trọng hơn.

Huống hồ chính bản thân Bạch Thập Tam cũng rất ít khi ra ngoài, muốn tiếp xúc đã là rất khó rồi, nói gì đến việc còn phải bố trí một trận pháp đổi mệnh.

Tô Hữu Đức thậm chí còn thuê người mở quầy hàng bên cạnh khách điếm, bán kẹo hồ lô, bán kẹo nặn hình, bán tất cả những gì mà một kẻ ngốc có lẽ sẽ thích. Nhưng hoàn toàn vô dụng, ồ, cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ít nhất, người phủ Bình Viễn Hầu có đi mua một xâu kẹo hồ lô mang về.

Thật sự là nghe thấy mà thèm.

Chỉ tiếc sau khi ăn hai miếng, lại cảm thấy mùi vị cũng không ngon giống như trong tưởng tượng.

Bạch Thập Tam còn nhớ trong cung từng có một vị ngự trù làm món kẹo hồ lô này rất ngon, ông luôn chọn những loại trái cây có hương vị ngon nhất, bóc sạch vỏ, sau đó nhúng vào đường đã được nấu chảy rồi xoay tròn, nước đường sẽ kết thành từng sợi mỏng không đều nhau, bao quanh bề mặt của hoa quả.

Thật sự là vừa đẹp lại vừa ngon.

Không chỉ có sơn tra, mà ngay cả quýt, nho cũng có thể làm thành hồ lô đường, so với vị chua của sơn tra, thật ra Bạch Thập Tam thích vị ngọt của quýt và nho hơn một chút.

Đáng tiếc, kiếp này hắn cũng không thể ăn được kẹo hồ lô do vị ngự trù kia làm nữa.

Chẳng qua chỉ cần có tiền, sau này hắn có thể mời đầu bếp khác về làm... Việc này không cần gấp, hiện tại việc quan trọng nhất vẫn là phải nhanh chóng tăng cấp, nhân tiện kỹ năng cấp 30 cũng đã mở, lát nữa dùng thêm vài lần là có thể thuần thục hơn.

Kỹ năng mới tên là Tĩnh Thủy Lưu Thâm, là một kỹ năng thuần hồi máu, lượng máu hồi được cao hơn Tế Vũ Miên Miên nhiều, cơ bản chỉ cần dùng một lần là có thể hồi được nửa cây máu, nghe nói đây là kỹ năng hồi máu mạnh nhất của phái Thiên Âm.

Sở dĩ phải luyện tập kỹ năng này, là bởi vì hắn chuẩn bị đi đánh phó bản trong game.

Phó bản kia yêu cầu người chơi đạt cấp 25 là có thể vào, nhưng hắn không vội vã tiến vào ngay khi vừa đủ cấp, một phần là vì hắn lên cấp rất nhanh, ở thời điểm hiện tại, số người cũng lên cấp 25 như hắn thật sự không có nhiều.

Hơn nữa, hắn không giống những người khác có bạn bè thân thiết đi cùng, tính ra trong trò chơi này, hắn chỉ quen biết duy nhất một người chơi là Thính Kiến Dương Quang, mà người đó bây giờ vẫn còn ở cấp 18.

Hắn còn nghe nói, người đầu tiên thông quan phó bản sẽ được thông báo trên toàn server.

Bạch Thập Tam không muốn sự khác biệt của mình bị quá nhiều người chú ý, thêm nữa hắn cũng không định lập đội để đánh phó bản, mà chỉ muốn đi vào phó bản một mình, cho nên hắn mới cố ý đi luyện cấp để đạt tới cấp 30 trước, có thêm một kỹ năng, đến lúc đó đánh phó bản cũng sẽ dễ xoay sở hơn.

Hơn nữa sau khi lên cấp 30, hắn còn có được một kỹ năng rất quan trọng, chính là có thể hóa thành nhân ngư. Sau khi biến thân, toàn bộ thuộc tính đều sẽ được tăng thêm 20%, nếu xuống nước thì được tăng 50%, có thể nói là có thể phát huy triệt để toàn bộ đặc tính của nhân ngư.

Yêu tộc chiến đấu bằng nguyên hình, đúng là sẽ mạnh hơn một chút so với khi dùng hình người đánh nhau.

Mà dưới nước, chính là thiên hạ của nhân ngư.

Trong phó bản tất nhiên sẽ không có nước, nhưng hiệu quả tăng cường sau khi biến thân thì hoàn toàn có thể áp dụng được.