Chương 19

EDIT: HẠ

Hoài Vương vừa rời đi, ngoài Bạch Thập Tam hơi buồn bã vì không còn được ngắm mỹ nhân, thì những người khác đều như trút được gánh nặng.

Cùng một vị chủ tử tính tình vui giận thất thường, nói gϊếŧ là gϊếŧ như vậy ở cùng một chỗ, ngay cả hít thở bọn họ cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ sẽ quấy nhiễu tới nhân gia.

Hiện tại thấy người đã rời đi, cả đám suýt nữa đã hoan hô ra tiếng.

“Cuối cùng cũng đi rồi, thật sự quá đáng sợ.”

“Đúng vậy đúng vậy, Vương quản sự chẳng qua chỉ tới chào hỏi một tiếng mà đã bị đánh thành ra như vậy rồi, thực sự quá đáng sợ.”

Hoài Vương đã rời đi, nên bọn họ nói chuyện cũng không kiêng dè gì mấy. Kết quả đúng lúc lại bị Bạch Thập Tam nghe thấy, người sau lập tức nhíu mày, đại ca ca xinh đẹp đi rồi, sao nhóm người này lại vui mừng như vậy?

Hơn nữa…

“Hôm qua các ngươi còn được hắn cứu một mạng.” Khi đó từng người một còn quỳ lạy dưới đất để cảm tạ, vậy mà lúc này lại có thái độ như vậy.

“Đúng là một đám vong ân phụ nghĩa.”

Mọi người đang định phản bác, thầm nghĩ tên ngốc như ngươi thì biết cái gì. Kết quả vừa ngẩng đầu lên, cả đám đã thấy Bạch Thập Tam đứng trên cầu thang, từ trên cao nhìn xuống bọn họ.

Nhìn dáng vẻ này của hắn, thật sự không nhìn ra đây chỉ là một đứa ngốc.

Mấy người bất giác nhớ lại lời dặn của Ngụy Huyền Phượng trước khi rời đi, thầm nghĩ, chẳng lẽ bây giờ hắn đã trở lại bình thường rồi?

Dù sao cũng là chủ tử, kết cục của Vương quản sự còn đặt ở nơi đó. Cuối cùng cả đám cũng không dám tùy tiện lên tiếng mỉa mai, nhưng trong lòng thì lại không cam. Có người không nhịn được, lên tiếng: “Tính tình Hoài Vương thất thường, tàn nhẫn lại độc ác, đây là chuyện mọi người đều biết, cũng đâu phải do ta bịa đặt nói bừa.”

Bạch Thập Tam vẫn nói câu kia: “Nhưng hôm qua hắn vừa mới cứu các ngươi.”

Dừng một chút, hắn lại bổ sung: “Cũng không làm hại các ngươi.”

Mấy người kia: “…”

“Vương, Vương quản sự…” Bị đánh đến bây giờ còn chưa bò dậy nổi đâu.

Chuyện này Bạch Thập Tam nhớ rất rõ, hôm qua đại ca ca xinh đẹp đã tự mình căn dặn, nguyên nhân thì… Hắn nhớ lúc đánh người, Tiêu Khởi từng nói: “Hắn coi người khác là kẻ ngốc, nên đánh.”

Không phải vô duyên vô cớ.

Hơn nữa: “Vương gia còn đặc biệt căn dặn không được đánh chết.”

Hắn nói rất đương nhiên, cũng hoàn toàn là sự thật, nhưng rơi vào tai bọn gia đinh hộ vệ, bọn họ lại hoàn toàn không tin tiểu quản sự kia dám lừa gạt Hoài Vương, coi Tiêu Khởi thành kẻ ngốc.

Ai mà dám to gan lớn mật như vậy?

Tên ngốc này chắc chắn là đang ám chỉ Bạch Thập Tam.

Thế nên ai nấy đều rùng mình, không kẻ nào dám xem thường Bạch Thập Tam nữa. Vị thiếu gia con vợ cả mới tìm về được này tuy lớn lên ở nông thôn, ở Hầu phủ cũng không có mẹ đẻ làm chỗ dựa, nhưng chẳng biết sao lại lọt được vào mắt Hoài Vương, kẻ như vậy, đám hạ nhân như bọn họ không thể tùy tiện chọc vào.

Hơn nữa nói không chừng, về sau có lẽ bọn họ còn phải đi theo để nịnh bợ ấy chứ.

Một kẻ lanh lợi đã lên tiếng xin chỉ thị: “Nhị thiếu gia, đúng ra hôm nay chúng ta phải lên đường từ sáng sớm, nhưng Vương quản sự lại đang bị thương, e là không tiện đi đường, hiện tại chúng ta nên đi tiếp hay là đợi thêm một chút?”

Bạch Thập Tam không hiểu lắm, nhưng không hiểu thì hắn sẽ hỏi.

“Hắn bị thương quan trọng hơn việc lên đường về kinh sao?”

Người kia sững người, lập tức đáp: “Dĩ nhiên không phải, chuyện của chủ tử luôn là quan trọng nhất.” Đừng nói bị thương, dù đã chết, có được phép làm chậm trễ việc của chủ tử hay không, còn phải xem ngươi có tư cách đó hay không.

“Nhị thiếu gia, vậy chúng ta lập tức khởi hành sao?”

Bạch Thập Tam thấy có đáp án, liền gật đầu.

Xe ngựa vẫn là chiếc hôm qua, nhưng khác với lúc trước, lúc này trong xe đã có người tranh thủ dọn dẹp sạch sẽ, bên trong còn lót thêm một tấm đệm mềm.

Quần áo cũng đã có người chuẩn bị sẵn.

Bởi vậy có thể thấy, trước đó chẳng qua là không để bụng mà thôi, nhìn xem, hiện tại không phải mọi việc đều được lo liệu chu toàn rồi sao?

Còn về gã tiểu quản sự kia, trước đây cả đoàn đều phải nghe theo gã, đi hay nghỉ cũng do gã quyết định. Nhưng sau một phen dạy dỗ của Hoài Vương, quyền lực trong tay gã đã được trả lại cho Bạch Thập Tam, vị chủ tử thật sự ở nơi này.

Người sau cũng chẳng cần bận tâm quá nhiều, chỉ cần gật đầu hay lắc đầu, tự khắc sẽ có người nhận lệnh mà làm.

Tiểu quản sự bị thương nặng như vậy, đương nhiên không thể đi nổi.

Lúc này tất nhiên cũng chẳng ai thèm thay gã đi hỏi xem có thể chuẩn bị thêm một chiếc xe hay không. Dù sao ngươi là do phạm lỗi nên mới bị đánh trượng, mất mặt thì cũng phải chịu.

Hơn nữa quyết định tiếp tục đi của Bạch Thập Tam cũng khiến mọi người có vài phần sợ hãi. Vị nhị thiếu gia này tuy lớn lên ở nông thôn, nhưng cũng không giống loại người không có kiến thức, người ta bị đánh thành như vậy, thế mà còn có thể không đổi sắc mặt trực tiếp quyết định lên đường, hoàn toàn không cần nể mặt ai, có thể thấy cũng không phải hạng người dễ đối phó.

Ai còn dám nhiều lời vào lúc này?

Mà bọn họ không nói, Bạch Thập Tam tất nhiên cũng không cảm thấy chuyện này có gì lạ, vừa ngồi vào xe ngựa, hắn đã đăng nhập vào trò chơi.

Vào trò chơi xong, chỉ số thông minh lập tức trở lại bình thường, nhưng cho dù là thế, hắn cũng không có ý định ra ngoài hỏi han tình hình của gã tiểu quản sự kia. Lần này xem như Hoài Vương đã giúp hắn lập uy, hắn sao có thể tự tay phá hỏng được?

Điều khiến hắn bận tâm nhất lúc này ngược lại là việc ban nãy hắn không lựa chọn đi theo Tiêu Khởi.

“Như vậy cũng tốt.” Bạch Thập Tam thầm nghĩ.

Hiện tại trên người hắn có quá nhiều bí mật, vẫn luôn đi bên cạnh vị Hoài Vương kia, khó tránh khỏi việc sẽ bị nhìn ra điều gì đó.

Kỹ năng cấp 20 của Thiên Âm gọi là [Di Hình Hoán Ảnh], là kỹ năng duy nhất từ trước tới giờ không liên quan đến nguyên tố nước, ngoài các kỹ năng phổ thông.

Hiệu quả cũng rất rõ ràng, là một kỹ năng có thể thay đổi vị trí.

Đúng, không phải kỹ năng gây sát thương.

Nhưng khi kéo quái thì lại đỡ phải di chuyển nhiều, kéo bên này xong liền đổi vị trí sang bên kia, kéo tiếp rồi lại đổi, tốc độ gom quái cực nhanh.

Bạch Thập Tam nhanh chóng sử dụng, vui vẻ tiếp tục cày quái.

Cho đến tận giờ cơm trưa, hắn vẫn mải mê cày cuốc không ngừng.

Sau chuyện trước đó, hiện tại đám gia đinh hộ vệ cũng không dám có một chút bất kính nào với hắn. Đến giờ cơm trưa, cũng có người cung kính đến xin chỉ thị: “Nhị thiếu gia, đã tới giờ ngọ, phía trước có một quán trà ven đường, ngài có muốn dừng lại nghỉ ngơi một chút không?”

Bạch Thập Tam đúng lúc đang khát, vì thế liền gật đầu đồng ý.

Cả đoàn người dừng lại nghỉ ngơi.

Quán trà chỉ là một sạp hàng nhỏ, không gian bên trong không lớn, bày ra vài cái bàn gỗ cho người qua đường tới uống chén trà, kiếm chút tiền vất vả, khách vãng lai cũng tiện đường ghé qua.

Quán nhỏ, con đường này bình thường cũng không có bao nhiêu người qua lại, lúc này trong quán cũng chỉ có năm sáu người đang ngồi. Đoàn người Bạch Thập Tam đột nhiên ồ ạt dừng lại đi xuống, lập tức liền thu hút ánh mắt mọi người.

Cho dù người của phủ Bình Viễn Hầu đã chuẩn bị thêm cho hắn một chút quần áo mới, nhưng Bạch Thập Tam vẫn mặc bộ đồ trắng mà hôm qua Tiêu Khởi đã sai người đi mua.Toàn thân màu trắng, tay áo rộng dài, tuy chất liệu không phải là loại đắt đỏ, dù sao cũng là đồ mua được ở một trấn nhỏ nông thôn, nhưng bộ trang phục này cũng không che được dung mạo quá mức xuất sắc của Bạch Thập Tam.

Dung mạo tinh xảo xinh đẹp, cộng thêm thần thái ung dung điềm đạm, cho dù không có một đống gia đinh hộ vệ đi theo, thì người khác cũng có thể nhìn ra đây tuyệt đối không phải người bình thường.

Nếu như trước đây Bạch Thập Tam chưa chắc đã có thể gây chú ý như vậy, thì sau khi khôi phục ký ức khi còn là Nhàn Vương, cho dù vì bị ngốc nên đôi mắt có chút ngây ngô, nhưng trên người hắn vẫn toát ra vẻ cao quý chỉ có ở những người sinh ra trong hoàng thất.

Mọi người đều bị dáng vẻ công tử thế gia này của hắn làm cho ngây người, chờ đến khi hoàn hồn từ trong khí chất không tầm thường và dung mạo hơn người này, bọn họ liền nhìn thấy tiểu quản sự đã gắng gượng đuổi theo đoàn xe suốt dọc đường.

Tất nhiên không phải là đi bộ, Bạch Thập Tam ngồi xe ngựa, những người khác cũng không chạy bộ, mà là có ngựa để cưỡi.

Gã tiểu quản sự kia nằm sấp trên lưng ngựa, dọc đường đi, gã đã bị xóc đến mức sống dở chết dở.

Miệng vết thương trên người vốn chưa đóng vảy, trải qua một chặng đường lăn lộn, vết thương cũng đã nứt ra, quần áo trên người cũng đầm đìa máu tươi, nhìn thấy dọa người.

Đến lúc này, mấy khách vãng lai cũng không có tâm trạng ngắm nhìn công tử quyền quý kia nữa, bọn họ nhanh chóng uống cạn nước chà, sau đó để lại mấy đồng bạc lẻ rồi nhanh chóng rời đi.

Chỉ còn một người ngồi ở trong góc, vẫn luôn cúi đầu ngồi đó, không hề nhúc nhích.