Chương 18

EDIT: HẠ

Chỉ là luyện cấp mà thôi, dù sao không chơi trò chơi, thời gian của hắn cũng chẳng có chỗ dùng.

Hơn nữa trò chơi này cũng khá thú vị, không nói đâu xa, chỉ nhìn những người khác cho dù phải dùng tiền cũng muốn vào đây chơi là biết, chơi trò chơi này tuyệt đối sẽ không lỗ.

Nghĩ vậy, Bạch Thập Tam vừa đánh quái vừa tiện tay mở xem thêm vài bài đăng khác. Quả nhiên hắn lại phát hiện ra một chuyện mà trước kia mình không biết, thì ra kỹ năng trò chơi còn có thời gian CD.

*CD: Thời gian chờ hồi chiêu.

Thời gian CD kỹ năng của những người chơi khác đều được hiển thị rõ ràng ở giao diện giới thiệu, còn hắn…

Hoàn toàn không hiện.

Chẳng qua Bạch Thập Tam là người sử dụng, cho nên hắn có thể cảm nhận rất rõ ràng. Ví dụ như chiêu Thủy Ba Triền Nhiễu, với tình trạng hiện tại của hắn, thi triển một lần thì linh khí trong kinh mạch sẽ tạm thời tán loạn không thể tụ lại nữa, phải chờ mười mấy giây mới có thể khởi động lại.

Đây có thể coi là một loại CD.

Ngoài hai bài viết tương đối có ích này ra, thì những bài viết khác trên diễn đàn đều không có gì đáng chú ý.

Hắn còn phát hiện một bài viết có liên quan đến mình, chính là lúc trước khi hắn búng tay một cái là có thể đánh ngất một con gà, bóng lưng của hắn đã bị người khác chụp lại rồi đăng lên diễn đàn. Bên dưới có người không tin cho rằng một cái búng tay sao có thể có uy lực lớn như vậy, còn nói chủ thớt chỉ đăng một bức ảnh, còn lại toàn nói lời bịa đặt.

Bạch Thập Tam tắt diễn đàn đi, tập trung thăng cấp.

Chẳng qua sau chuyện lần này, hắn cũng quyết định về sau cứ cách một khoảng thời gian sẽ lại mở diễn đàn ra một lần để tìm hiểu thông tin.

Hắn cũng đã nhận ra, so với những người chơi này hiểu biết về trò chơi, bản thân mình quả thực còn kém rất xa, xem nhiều nhìn nhiều một chút dù sao cũng không thiệt.

Hắn vừa cày cấp vừa trò chuyện cùng với Thính Kiến Dương Quang.

Người này mặc dù nói nhiều, nhưng tính tình cũng không đến nỗi tệ. Hơn nữa những người có tính cách kiểu này thường sẽ có rất nhiều bạn bè, tin tức cũng linh thông. Lần này nếu không nhờ hắn ta nhắc tới, có lẽ Bạch Thập Tam còn không biết cái gì gọi là tổ hợp Thiên Âm.

Mãi tới tận rạng sáng ngày hôm sau, Bạch Thập Tam đã lên tới cấp hai mươi, lại mở thêm được một kỹ năng mới.

Vẫn không phải kỹ năng giải Debuff.

Phải đến cấp 25 kỹ năng giải debuff mới được mở, bởi sau khi lên cấp 25, người chơi sẽ được tham gia phó bản, có người suy đoán là do trong phó bản cần sử dụng kỹ năng giải debuff, cho nên trò chơi mới cố tình đặt kỹ năng này ở cột mốc cấp 25.

Đương nhiên chuyện đó chẳng liên quan gì đến Bạch Thập Tam cả, hắn chỉ biết chỉ cần thêm năm cấp nữa là hắn sẽ có thể thử giải độc trên người mình.

Thấy thời gian đã không còn sớm, trong thời gian ngắn như vậy cũng không thể tăng thêm được 5 cấp, vì vậy hắn dứt khoát lựa chọn đăng xuất khỏi trò chơi.

Vừa ra ngoài, đúng lúc tiểu nhị đang gõ cửa để đưa nước rửa mặt. Bạch Thập Tam mở cửa cho hắn ta đi vào, sau đó tự mình rửa mặt.

Rửa mặt xong, hắn tiện tay vận khí, thử thi triển chiêu Thủy Ba Triền Nhiễu lên cái ghế trong phòng.

Kỹ năng này đêm nay hắn dùng không nhiều, nhưng đây lại là kỹ năng ít gây tiếng động nhất, còn là kỹ năng khống chế, cho dù lúc đánh quái không dùng tới, Bạch Thập Tam vẫn cố ý luyện thêm mấy lần. Bởi vậy cho dù hiện tại đầu óc hắn đã trở nên mơ hồ, nhưng hắn vẫn có thể thi triển khá thành thạo, cái ghế lập tức bị kỹ năng trói chặt.

Trước đó lúc ở trong trò chơi, hắn đã nhận ra một chuyện, bên cạnh ô kỹ năng của người chơi khác đều có hiển thị cấp độ, nhìn qua thì hình như có thể thăng cấp, còn hắn lại không có.

Điều đó cũng không có nghĩa là hắn không thể thăng cấp, mà là tốc độ thăng cấp của hắn nhẹ nhàng, không hề để lộ dấu vết, chỉ cần cấp bậc tổng thể tăng lên, thì lực công kích và hiệu quả kỹ năng cũng sẽ âm thầm được cường hóa. Theo hắn phỏng đoán, lúc kỹ năng của người khác thăng lên được cấp 2, thì sát thương từ kỹ năng của hắn cũng sẽ tương tự với kỹ năng của người khác.

Biểu hiện rõ nhất có thể kể đến kỹ năng Thủy Ba Triền Nhiễu và Thủy Ba Khu Trục, thời gian khống chế và khoảng cách đẩy lùi của hai kỹ năng này đều thay đổi tùy theo chỉ số pháp lực của bản thân và chỉ số kháng của đối thủ, mà kỹ năng của những người khác thì lại ghi rõ thời gian khống chế và khoảng cách đẩy lùi.

Hiện tại khi hắn thi triển Thủy Ba Triền Nhiễu lên một cái ghế, có lẽ vì đây là một vật không biết phản kháng cũng không thể giãy giụa, cho nên hiệu quả kỹ năng vẫn luôn duy trì không biến mất, mãi đến khi Bạch Thập Tam tự mình thu chiêu, hơi nước mới dần tan đi.

Tình trạng hiện tại của hắn đúng là không đủ sáng suốt để hiểu được ý nghĩa của việc có thể sử dụng kỹ năng trong hiện thực, nhưng trong tiềm thức, hắn lại cảm thấy rất vui vẻ.

Bởi vậy khi đi ra ngoài, bước chân của hắn cũng nhẹ nhàng nhảy nhót, lúc nhìn thấy Tiêu Khởi, hai mắt hắn lại càng sáng hơn.

Tiêu Khởi: “…”

Những người khác: “…”

Từ khi biết tên ngốc này còn có cả thời gian tỉnh táo, hơn nữa lúc tỉnh táo còn sẽ nhớ được chuyện xảy ra lúc mình bị ngốc, đám người Ngụy Huyền Phượng liền nghĩ tới một vấn đề.

Lúc còn si ngốc, chỉ số thông minh chắc chắn sẽ giảm xuống, hành động khó tránh khỏi có phần ngớ ngẩn, thậm chí có thể nói là rất ngu xuẩn. Lúc ấy chắc chắn bản thân sẽ không cảm thấy gì, nhưng khi tỉnh táo lại, nhớ được quãng thời gian ấy, thì đây đúng là chuyện xấu hổ đến mức người ta chỉ muốn đâm đầu vào tường để quên hết cho xong!

Cũng không biết khi vị Bạch công tử này khôi phục bình thường, nhớ lại chuyện mình từng gọi vương gia nhà bọn họ là ca ca xinh đẹp, thì hắn sẽ có phản ứng như thế nào.

Vì thế ánh mắt ai nấy nhìn hắn đều càng thêm trìu mến.

Bạch Thập Tam hoàn toàn không chú ý, hắn đã vui vẻ ngồi ngay xuống bên cạnh Tiêu Khởi.

Ánh mắt mọi người lúc này lại đổ dồn lên người Tiêu Khởi.

Vương gia nhà bọn họ vốn không thích người khác tới quá gần mình, hơn nữa còn cực kỳ ghét bị người khác nhìn chằm chằm vào khuôn mặt. Thực ra thì Bạch Thập Tam cũng biết không nên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người khác, cho nên trừ lúc nói chuyện với người ta, những lúc còn lại trừ khi đột nhiên quên mất, nếu không hắn đều sẽ chỉ nhìn đối phương một cách kín đáo.

Chỉ là, ánh mắt kín đáo của hắn… Tóm lại không cần nhắc tới thì hơn, dù sao mọi người đều có thể nhìn ra được.

Cho nên hôm qua vừa nghe hắn gọi “ca ca xinh đẹp”, Ngụy Huyền Phượng liền đứng ra ngắt lời. Kết quả là chính vương gia cũng chẳng mấy bận tâm, ngược lại còn tiện thể dẫm Ngụy Huyền Phượng thêm một nhát.

Hôm nay cho dù ngồi gần như vậy vương gia cũng không tỏ ra phản cảm…

Đang nghĩ ngợi lung tung, hắn ta đột nhiên nghe thấy Tiêu Khởi hỏi: “Ta đẹp sao?”

“Đẹp.” Bạch Thập Tam lập tức gật đầu lia lịa.

Ngụy Huyền Phượng thầm nói xong rồi xong rồi, hôm qua câu “Ca ca xinh đẹp” hắn còn kịp cắt ngang, vương gia lòng lang dạ thú cũng coi lòng tốt của hắn thành một trò tiêu khiển, hôm nay lại tới nữa.

Hy vọng vương gia nể tình người này thật sự là một đứa ngốc, chắc cũng không đến nỗi đi so đo với đối phương đi?

Nào ngờ, Tiêu Khởi lại hỏi tiếp: “Đẹp thì ngươi muốn làm gì?”

Giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng tim Ngụy Huyền Phượng lại nhảy lên tận cổ họng.

Bạch Thập Tam không hề hay biết, thành thật đáp: “Muốn nhìn nhiều hơn.”

Tiêu Khởi nghe vậy cũng hơi ngẩn ra, sau đó bật cười.

Quả nhiên là một đứa ngốc chẳng hiểu cái gì.

Nhưng cũng chính vì là một đứa ngốc, ánh mắt lại trong trẻo, đơn thuần đến mức không có một chút tâm tư phức tạp nào, cho nên khi bị người như vậy nhìn chằm chằm, Tiêu Khởi cũng không cảm thấy phản cảm.

“Ta sắp phải hồi kinh, đi sẽ rất nhanh, ngươi có muốn đi cùng không?”

Bạch Thập Tam nghe xong, thoạt nhìn cũng đã động lòng, đi cùng thì có thể nhìn thấy đại ca ca xinh đẹp mỗi ngày. Nhưng mà: “Haizz, bọn họ nói bọn họ là người do phụ thân ta phái tới, phải đưa ta về nhà. Cha nương ta cũng nói ta phải ngoan ngoãn trở về, không được tự tiện chạy lung tung.”

Một vài chuyện quan trọng, hắn vẫn có thể nhớ.

Tiêu Khởi cũng không nói thực ra điểm đến của hai bên đều giống nhau, chỉ là y sẽ đi nhanh hơn một chút mà thôi. Lời mời khi nãy cũng chỉ do y buột miệng thốt ra lúc nhớ tới khuôn mặt nhỏ đáng thương khi bị mưa xối ướt của đối phương, nếu đối phương đã nói không muốn, vậy thì quên đi.

Tiêu Khởi dậy sớm, hiện tại đã ăn cơm xong, lúc này liền đứng dậy chuẩn bị lên đường.

Chẳng qua trước khi rời đi, y không quên dặn người mang một phần thức ăn lên cho Bạch Thập Tam.

Trước khi đi, Ngụy Huyền Phượng còn tiện đường ghé qua gặp đám gia nhân hộ vệ của Hầu phủ.

Tám mươi trượng đánh xuống, tên tiểu quản sự kia đã bị đánh cho sống dở chết dở, giờ vẫn còn nằm bẹp trên giường, dáng vẻ thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.

Ngụy Huyền Phượng cũng lười nhìn gã, chỉ lạnh nhạt nhắc nhở những người khác: “Mặc kệ thế nào, chủ tử dù sao cũng là chủ tử, các ngươi không tận tâm chăm sóc thì chính là sai.”

“Các ngươi chỉ biết người ta ngốc, lại không biết mỗi thắng hắn sẽ có một hai ngày hồi phục, hơn nữa còn nhớ rõ chuyện đã xảy ra trong thời gian ấy?” Giọng Ngụy Huyền Phượng lành lạnh: “Nếu không sợ lúc hắn khôi phục bình thường sẽ đi tố cáo các ngươi, vậy thì các ngươi cứ tiếp tục không quan tâm hắn đi.”

Cảnh cáo xong, hắn ta mới trở về bên cạnh Tiêu Khởi phục mệnh.

Sau đó đoàn người thẳng tiến kinh thành.