Chương 16*

EDIT: HẠ

“Đừng đánh chết.” Nói rồi Tiêu Khởi hơi dừng lại một chút, nói với giọng mỉa mai: “Dù sao cũng là người của Hầu phủ, vẫn nên đưa về để Bình Viễn Hầu tự xử trí mới tốt.”

Tiểu quản sự nghe vậy, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Bị đánh thừa sống thiếu chết rồi mới đưa về, hơn nữa còn là bị Hoài Vương điện hạ đích thân áp giải, đến lúc đó nếu để Hầu gia biết vì sao gã lại bị đánh, thì cái mạng nhỏ này có giữ lại hay không cũng thế, dù sao trước sau gì đều là chết.

“Vương gia, Vương gia, không, nhị thiếu gia, nhị… Ư!”

Còn chưa để gã nói hết lời, Ngụy Huyền Phượng đã giật phăng cái khăn vắt trên vai tiểu nhị xuống nhét thẳng vào miệng gã, khiến gã không thể nói được gì nữa.

Người nọ cứ thế bị lôi xềnh xệch ra ngoài, hai chân rốt cuộc đã mềm nhũn vì sợ hãi. Đám thuộc hạ đi theo Tiêu Khởi lại không tỏ ra bất ngờ, ngoài mấy người được phân đi làm việc (Đánh trượng), thì mấy người còn lại đều đứng yên ngay ngắn, hai mắt nhìn thẳng, hoàn toàn không có một chút dao động cảm xúc nào.

Hoài Vương điện hạ thì đưa mắt nhìn về phía Bạch Thập Tam còn đang ôm cái giày vải rách trong lòng, người sau có vẻ còn quen với cảnh tượng này hơn cả đám thuộc hạ đi theo y, sắc mặt hắn không thay đổi chút nào, vẫn tròn xoe mắt nhìn chằm chằm y, ánh mắt tràn đầy đều là “Người này đẹp mắt thật đó, thật sự thật sự rất rất đẹp”.

Xinh đẹp, đơn thuần, yếu ớt… Ánh mắt dừng lại trên đôi giày vải rách kia, Tiêu Khởi âm thầm bỏ hai chữ “Yếu ớt” cuối cùng đi.

Ngày hôm nay đầu tiên là bị một trận mưa to giữ chân ở trên núi, sau đó lại gặp phải “Gà yêu”, lúc sau vội vã lên đường, đến hiện tại sắc trời cũng đã tối. Đồ ăn bọn họ gọi trước đó lúc này cũng đã được mang lên.

Bạch Thập Tam ngồi cùng bàn với Tiêu Khởi, mấy người khác ngồi ở bàn bên cạnh, còn một bàn nữa để lại cho nhóm người Ngụy Huyền Phượng đang bận làm việc ở bên ngoài trở về ăn.

Lúc này bọn họ còn đang bận đánh người ở bên ngoài.

Thành trấn hẻo lánh này cũng không có đồ ngon gì, nhưng đời này Bạch Thập Tam cũng không phải một vương gia nhàn tản quen sống trong nhung lụa. Lúc này ăn cơm trộn thịt đã khiến hắn cảm thấy rất thoả mãn rồi, ăn được một nửa, hắn chợt phát hiện giao diện trò chơi đang lơ lửng trong không khí lại thay đổi.

Lúc trước trong phân loại trò chơi chỉ có một mục duy nhất, bây giờ lại được thêm một trò chơi làm ruộng.

[Chúc mừng người chơi đã tiếp xúc với gạo, thành công kích hoạt trò chơi thể loại làm ruộng.]

[Đang tiến hành rút trò chơi cho bạn.]

[Chúc mừng người chơi Bạch Thập Tam (Nhàn vương) kích hoạt trò chơi: Tiểu viện nhà nông.]

[Nhấp vào để vào trò chơi bất cứ lúc nào.]

Bạch Thập Tam giả vờ như không nhìn thấy, đối với giao diện này, trong ký ức của hắn vẫn còn nhớ một mệnh lệnh do chính hắn tự đặt ra lúc đầu óc còn bình thường. Khi không có người mới được vào trò chơi Tiên Yêu Kỳ Duyên, nếu có người thì tuyệt đối không được manh động.

Sau khi vui vẻ ăn xong một bữa no nê, Tiêu Khởi phất tay sai người đưa Bạch Thập Tam về phòng nghỉ ngơi.

Người sau tỏ ra có chút không nỡ rời xa, dù sao đại ca ca xinh đẹp cũng là một đại mỹ nhân… Chẳng qua hắn vẫn ngoan ngoãn trở về phòng, chỉ là có chút tiếc nuối vì không thể tiếp tục ở bên cạnh vị đại ca ca xinh đẹp này, sau khi trở về, hắn liền không chút do dự tiến vào trò chơi.

Nhàn Vương điện hạ vừa khôi phục trí thông minh thì khóe miệng đã giật giật, đúng là cho dù sống lại một đời, cái tật mê nhan sắc này cũng không hề thay đổi.

Đời trước lúc tuyển chọn cung nữ thái giám, hắn đều chọn người có dáng vẻ xinh đẹp, sau khi rời cung xây phủ, người hầu trong phủ ai nấy đều rất ưa nhìn. Không vì nguyên nhân khác, đơn giản là nhìn cho thuận mắt thôi.

Còn về trò chơi làm ruộng mới được kích hoạt, Bạch Thập Tam cũng không vội vàng vào ngay.

Liên tiếp xuất hiện hai trò chơi, hắn cũng dần hiểu ra quy luật của hệ thống này, tiếp xúc với nội đan thì sẽ mở ra Tiên Yêu Kỳ Duyên, tiếp xúc với cơm gạo thì sẽ là làm ruộng, mà trò chơi làm ruộng này có thể hiểu theo ý trên mặt chữ, chính là trồng trọt.

Trước mắt việc quan trọng nhất là phải nhanh chóng nâng cấp nhân vật trong trò chơi Tiên Yêu Kỳ Duyên, chờ có được kỹ năng trừ hiệu ứng xấu, hắn có thể thử giải quyết độc trên người chính mình xem có giải được không. Còn về những việc khác, nếu không phải chuyện quá gấp thì cứ đợi đến khi bệnh ngốc được chữa khỏi rồi tính tiếp.

Không chần chừ thêm nữa, Bạch Thập Tam lập tức nhận nhiệm vụ, chuẩn bị gom một bộ trang bị cho ra hồn.

Bên này hắn toàn tâm toàn ý chơi game, bên kia, tiểu quản sự đã bị đánh trượng xong, lúc này đã bị ném trở về quán trọ.

Bởi vì trong thành trấn này chỉ có duy nhất một quán trọ trú chân, nên dù gã có không muốn thì cũng không thể đi quá xa nơi này. Chẳng qua lúc này đang ở ngay dưới mắt của Hoài Vương, đám gia đinh hộ vệ đương nhiên cũng không dám làm càn, ai nấy đều hận chính mình không thể tàng hình, rúc dưới lầu ngoan ngoãn im tiếng.

Ngụy Huyền Phượng đánh người xong quay về báo cáo với Tiêu Khởi: “Phủ Bình Viễn Hầu này thật sự quá kỳ cục, đám hạ nhân quả thực không có quy củ. May mà gặp được Vương gia, nếu không vị Bạch thiếu gia kia còn chẳng biết sẽ phải chịu bao nhiêu thiệt thòi nữa.”

Tiêu Khởi theo phản xạ định nói chưa biết ai mới là người xui xẻo đâu, đầu óc lại không kìm được bắt đầu nghĩ đến khuôn mặt nhỏ cực kỳ đáng thương kia, còn cả dáng vẻ chân trần lội bùn của người nọ.

Vì thế y liền tạm chấp nhận cái danh “Người tốt cứu khổ cứu nạn” mà Ngụy Huyền Phượng đã gán cho mình.

Nhưng y cũng không đến mức đầu óc hồ đồ, chỉ trong thoáng chốc, y đã nhớ tới chiến tích hung tàn của đối phương cùng với đôi giày vải rách nhưng thực ra lại là một món pháp khí cấp thấp kia.

Còn cả đầu óc không bình thường… Người này thật sự là người ngốc sao?

“Ngươi đi điều tra thử xem, xem hắn vì sao lại bị ngốc.”

Tiêu Khởi nói.

Ngụy Huyền Phượng lập tức gật đầu, chỗ bọn họ cách Quỳnh Nhai không quá xa, còn chưa tới một ngày đi đường. Trước đó tên tiểu quản sự kia tìm cớ cũng không phải hoàn toàn bịa đặt, nếu gặp kẻ đầu óc đơn giản thì có khi đã tin là thật rồi.

Nhưng bọn họ cũng không phải người đơn giản, tất cả bọn họ đều hiểu rõ, nếu thực sự coi chủ tử làm trọng, thì trước khi đi bọn họ đã nên chuẩn bị đầy đủ mọi thứ rồi, những lý do như không biết vóc người linh tinh đều chỉ là ngụy biện, nếu thật sự có lòng, hoàn toàn có thể chuẩn bị sẵn đồ dùng đủ mọi kích cỡ. Dù sao cũng là người của Hầu Phủ, chẳng lẽ còn không có tiền để mua thêm vài bộ quần áo?

Còn về Bạch Thập Tam, nếu bộ quần áo hắn mặc ban đầu đúng là quần áo hắn mặc từ nhà ra thì có thể thấy, lúc ở Quỳnh Nhai, điều kiện sống của hắn cũng không phải quá tệ.

Mặc dù chất liệu vải không phải là hàng tốt nhất, nhưng nếu đặt trong dân gian thì cũng có thể coi là thuộc hàng dùng được, hơn nữa quần áo của hắn còn là màu trắng, ở nông thôn cũng không có mấy người chịu mua loại vải màu này.

Đường đi vốn không xa, với thân thủ của Ngụy Huyền Phượng thì càng không cần phải nói.

Chưa tới hai canh giờ sau, hắn ta đã tới nơi muốn đến, ngay đêm đó lập tức dò hỏi, chờ đến sáng sớm ngày tứ hai, hắn ta đã có thể trở về báo cáo, chuyện cần hỏi đều đã hỏi thăm được rõ ràng.

Không có nguyên nhân khác, nơi ở trước kia của tên ngốc Bạch Thập Tam này cũng khá có tiếng trong vùng.

Cái ngốc của hắn thật sự không giống bình thường.

Cũng không giống người thường.

“Ý ngươi là, hắn còn có lúc không bị ngốc?” Nghe vậy, Tiêu Khởi hơi ngẩn ra, ngay cả y cũng không nghĩ tới điểm này.

Ngụy Huyền Phượng gật đầu nói: “Là như thế này, nghe nói lúc hắn khôi phục bình thường, đầu óc còn khá linh hoạt, học cái gì đều là vừa nhìn liền nhớ, đi đọc sách cũng khiến tú tài trong thôn phải khen ngợi một câu thiên tài. Đáng tiếc mỗi lần tỉnh táo đều chỉ kéo dài được hai ngày, sau đó lại… ờm… Nhưng mỗi lần tỉnh lại, hắn vẫn sẽ nhớ những chuyện xảy ra lúc mình còn ngốc, cho nên mọi người cũng không dám lừa gạt hoặc bắt nạt kẻ ngốc như hắn, sức lực của hắn rất lớn, đầu óc lại linh hoạt, sau khi khôi phục bình thường, hắn sẽ khiến những người đã bắt nạt hắn phải khóc đến kêu cha gọi mẹ.”

“Còn nữa, gia đình nhận nuôi hắn cũng rất cưng chiều hắn, cha nương đều đối xử rất tốt với hắn, quan hệ tỷ đệ cũng khá hòa thuận, người trong thôn cũng nói toàn lời hay, ngay cả gia đình giàu có trong huyện thành cũng thường xuyên đưa cho hắn đồ ăn cái mặc.”

Không đợi Tiêu Khởi hỏi, hắn ta đã lắm lời kể rõ nguyên nhân: “Khi còn nhỏ, nơi đó từng xuất hiện bọn buôn người, lúc bắt hài tử, bọn chúng thấy Bạch thiếu gia có dáng vẻ đẹp mắt thì lập tức mừng rỡ tiến đến. Kết quả người này ngốc thì có ngốc thật, cũng rất dễ dụ, nhưng tính tình lại ngoan cố! Nói cha mẹ không cho ra khỏi thôn liền sống chết không chịu rời đi, tên buôn người kia định động tay động chân, nhưng kết quả thế nào, ngài đoán thử xem? Bạch thiếu gia đúng là lợi hại, ngươi nói chuyện tử tế với hắn thì hắn cũng ngoan ngoãn với ngươi, nhưng chỉ cần động tay với hắn, hắn cũng sẽ ra tay luôn, mà sức lực của hắn còn rất lớn, kẻ buôn người bị một hài tử đánh đến mức răng rơi đầy đất, bị đánh đến khi đám người lớn trong thôn đi tới, sau khi tìm hiểu nguồn gốc liền cứu được vài hài tử khác trở về.”

Hầu hết đều là hài tử trong thôn cùng với thôn bên cạnh, còn có cả một hài tử là con nhà phú hộ ở trên huyện thành.

“Nói đi cũng phải nói lại, cuộc sống ở nông thôn của hắn cũng không tệ lắm, nếu trở về kinh thành…” So với nơi chướng khí mù mịt đó, tính ra ở lại nông thôn có khi còn thoải mái hơn!

Hắn ta thao thao bất tuyệt nói mãi không dứt, nhưng Tiêu Khởi lại chỉ quan tâm đến một chuyện.

“Bệnh ngốc này của hắn, đúng là chưa gặp bao giờ.”

“Còn không phải sao, mỗi tháng còn có thể tỉnh táo hai ngày, chẳng qua thiên hạ rộng lớn, chuyện lạ gì mà chẳng có…” Nói đến đây, bắt gặp ánh mắt như đang nhìn kẻ ngốc của Vương gia nhà mình, Ngụy Huyền Phượng lập tức nghẹn lời, không dám nói nữa.

Tiêu Khởi: “Sau khi về kinh, điều tra chuyện phủ Bình Viễn Hầu bế nhầm con, xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.”

Y luôn cảm thấy, chuyện Bạch Thập Tam bị ngốc cũng không đơn giản như vậy.

Hắn không giống một đứa ngốc bẩm sinh.