Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thiếu Gia Thật Là Thầy Bắt Ma

Chương 9: Tâm phúc (3)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lục phu nhân dựa vào ngực con trai, vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Lục tiên sinh cẩn thận kiểm tra khắp người mẹ, run rẩy hỏi:

“Mẹ, mẹ không sao chứ? Có đau chỗ nào không?”

Thấy bà chỉ bị vài vết trầy xước, anh vừa kinh hãi vừa thở phào:

“Thật sự quá thần kỳ... mẹ làm sao thoát được vậy?”

Không chỉ anh, mà tất cả mọi người đều muốn biết.

Họ đến nơi chỉ kịp thấy tâm phúc đẩy bà rơi khỏi vách đá, rõ ràng hai chân bà đã rời khỏi mép vực, sao có thể tự quay lại?

Nhưng sự thật là bà vẫn đứng đây.

Trong ánh mắt ngờ vực của mọi người, Lục phu nhân cũng ngây người, bỗng biến sắc, vội móc trong túi ra thứ gì đó rồi ném lên không.

Một tia sáng lóe lên rồi bị gió biển cuốn mất.

Bà như bị sét đánh, lập tức nắm chặt tay con trai, sốt ruột kêu:

“Mau! Mau đưa mẹ về! Đi tìm cậu thanh niên đó! Nhanh lên!”

Sáng cùng ngày.

Bảo vệ khu chung cư tức giận đi ra ngoài, vẫn còn ấm ức vì lời cuối cùng của Sở Trình.

Đang lúc bực bội thì gặp một ông lão, dáng người gầy gò, da ngăm, vừa nhìn đã biết dân quê, lại còn hùng hổ định đi vào trong khu.

“Này, đứng lại! Ông làm gì đó?”

Ông lão dừng bước, thật thà cười đáp:

“Tôi... tôi đến, đến đưa đồ ăn.”

Vẫn nói lắp.

Bảo vệ liếc nhìn quần áo ông ta, tuy còn sạch sẽ nhưng quê mùa, trông dễ bắt nạt, liền nổi ý xấu.

Vừa rồi thanh niên trẻ kia gã không trị được, đổi sang lão già này chắc không khó!

“Đưa đồ ăn gì mà đưa? Ở đây cấm bán hàng rong! Phạt 500, mau nộp tiền!”

“Không... không... tôi không... không phải bán...”

Ông lão quýnh quáng muốn giải thích, càng gấp lời càng lắp bắp, nói mãi không rõ, chỉ có thể đưa giỏ rau trong tay cho bảo vệ xem:

“Không... không phải bán! Tôi... tôi gọi điện! Gọi điện chứng minh!”

Ý ông vốn là muốn chứng minh mình chỉ mang ít rau, không phải bán, còn có thể gọi điện xác nhận.

Nhưng bảo vệ cố tình gây khó, đâu chịu nghe?

Mắt gã lướt qua giỏ rau, thấy rau còn tươi, lòng tham nổi lên, liền đổi giọng:

“Giỏ rau này cũng tịch thu! Còn phạt tiền, mau đưa đây, không thì tôi báo cảnh sát bắt ông!”

Ông lão vốn thật thà, nhưng số rau này là ông tự tay trồng để đưa cho con ăn, sao nỡ đưa?

Thế là hai bên cãi vã.

Bảo vệ ỷ mình to khỏe, liền hất mạnh, đẩy ông ngã xuống đất.

“Lão già chết tiệt mà còn to gan...”

Gã cúi xuống thấy nút áo bị kéo rơi, tức giận càng thêm, bèn nhào tới lục túi ông lão:

“Tiền đâu? Mau đưa ra, bằng không tôi đánh chết ông!”

Vừa giơ tay định đánh, bỗng từ trong khu có tiếng kêu thất thanh:

“Ba?!”

Bảo vệ quay đầu lại, suýt thì hồn bay phách lạc.

Người vừa tới không ai khác, chính là vị khó dây nhất khu này nghe nói xưa kia từng là dân xã hội, sau rửa tay gác kiếm làm ăn, nhưng dưới trướng vẫn có vô số đàn em.

Xui xẻo thay, lúc này sau lưng anh ta còn đi theo mấy gã anh em, mà ánh mắt bọn họ đều nhìn chằm chằm cảnh tượng gã đang túm cổ áo, chuẩn bị đánh ông lão.

Bảo vệ:

“...”

Gã vội buông tay, nhưng tên đại ca kia đã xông tới đỡ cha mình dậy, trừng mắt tóe lửa, quay lại quát:

“Đánh nó cho tao!”

Đàn em lập tức vây quanh xông lên.
« Chương TrướcChương Tiếp »