Chương 8: Tâm phúc (2)

Bao năm theo chồng bươn chải, Lục phu nhân đã trải qua đủ loại thủ đoạn, lập tức nhận ra mình bị phản bội, tim đập dồn dập.

Nhưng cũng nhờ từng đối mặt sóng to gió lớn, bà nhanh chóng ép mình bình tĩnh, định thương lượng với hắn:

“Tuấn Kiệt, nghe ta nói. Chuyện gì cũng có thể bàn... Người kia trả cậu bao nhiêu? Ta trả gấp năm lần. Chỉ cần bây giờ cậu quay đầu xe, ta có thể bỏ qua mọi chuyện, cậu vẫn sẽ là thư ký trưởng của công ty.”

Bà vẫn nghĩ anh ta chỉ bị kẻ khác mua chuộc nhất thời, nào ngờ nghe xong, anh ta lại bật cười khẩy:

“Thư ký trưởng… thư ký trưởng! Ta làm ở Lục thị bao năm nay, các người từ đầu đến cuối chỉ coi ta như một con chó!”

Xe bỗng phanh gấp, bà bị hất nhào về phía trước. Cửa xe bị mở tung, cổ áo bị túm chặt, cả người bà bị kéo văng ra ngoài.

“Bà không phải rất muốn biết tháng này con trai bà đi đâu sao? Đi! Ta đưa bà đi gặp họ!”

Bà bị bóp cổ đến thở không nổi, rồi bị ném mạnh xuống đất.

Một luồng gió biển tanh nồng ập tới, khiến bà ho khan dữ dội.

Đến khi nhìn rõ cảnh vật, tim bà run rẩy bất an.

Đây là bờ biển gần kinh thành, họ đang đứng bên vách đá.

Dưới chân bà là sóng biển gào thét vỗ vào ghềnh đá!

Anh ta vừa nói đưa bà đi tìm con trai và gia đình nó... là có ý gì?

Trong lúc hoảng loạn, bà bỗng thấy bên gốc cây tùng thấp có một chiếc giày nhỏ, tim như bị sét đánh.

Trên giày còn treo tấm thẻ nhỏ tinh xảo chính là cái bà đã tự tay buộc lên giày cháu trai lúc nó ra khỏi nhà!

Bà choáng váng, tay chân lạnh ngắt, ngẩng lên thấy gương mặt đắc ý của kẻ đã hại chết con cháu mình, lòng căm hận bùng nổ, bà gào lớn:

“Tôi liều mạng với cậu!”

Nhưng sức lực một người già đâu sánh nổi thanh niên trai tráng, bà nhanh chóng bị chế ngự, bị ép ra mép vực.

“Nếu bà nhớ họ như vậy, thì xuống địa ngục mà đi cùng đi!”

Vai bị đẩy mạnh, bà loạng choạng vài bước, rơi thẳng xuống vực.

Gió biển rít gào bên tai, trước mắt bà là khuôn mặt dữ tợn của hắn, nhưng ngay lúc tầm nhìn dần chìm vào bóng tối, bỗng lóe lên những đốm sáng.

Bà tưởng đó là ảo giác trước khi chết, nhưng ngay sau đó lại nghe thấy giọng nói mà bà ngày đêm thương nhớ:

“Mẹ!!”

Khuôn mặt con trai hiện rõ trong ánh sáng, khiến bà nhớ lại lời nhắc ban sáng của chàng trai trẻ kia rời xa bờ nước.

Quả nhiên là ở bên bờ nước xảy ra chuyện!

Bà hiểu ra cậu nói thật, nhưng đã muộn.

Thấy con trai lao tới trong tuyệt vọng, bà chỉ có thể nhắm mắt, lòng vừa bi thương vừa mãn nguyện còn sống là tốt rồi...

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, cảm giác rơi tự do biến mất.

Một lực mạnh từ sau lưng đẩy bà trở lại.

Khi mở mắt, bà thấy tâm phúc ngây ra như phỗng, còn con trai thì ôm bà khóc đến nát cả mặt.

Cảnh sát nhanh chóng bắt giữ kẻ phản bội.