Mũi Tưởng Dật vốn rất nhạy, cực ghét ở chung, nên biết tin này lẽ ra phải vui.
Nhưng không hiểu sao, khi nghe Sở Trình thuê nhà một mình, trong lòng lại có chút tiếc nuối.
Dù sao Sở Trình cũng khác hẳn những nam sinh khác, trên người luôn có hương thơm kỳ lạ.
Cả hai vừa đi vừa trò chuyện, rồi im lặng một lúc.
Tưởng Dật bỗng cảm nhận có ánh mắt sáng rực nhìn mình chằm chằm.
Quay lại thì thấy Sở Trình mặt đầy vui mừng:
"Thật... thật sao? Ăn ở đều miễn phí?"
Bị ánh mắt ấy nhìn, tai Tưởng Dật nóng bừng, nói lắp:
"Đúng... đúng vậy..."
Sở Trình lập tức nhảy cẫng lên:
"Vậy tôi muốn ở ký túc xá!"
Tưởng Dật:
"..."
Không hiểu sao, Tưởng Dật bỗng thấy mình giống như kẻ xấu dụ dỗ trai trẻ ngây thơ vậy.
Hai người mới quen, gặp mặt tổng cộng chưa đến hai lần, nên câu chuyện nhanh chóng rơi vào im lặng.
Đi đến dưới lầu nơi Sở Trình thuê, chẳng ai biết nói gì thêm.
Đáng lẽ lúc này Tưởng Dật nên chủ động chào tạm biệt, nhưng mùi hương phảng phất quanh mũi khiến hắn luyến tiếc.
Hắn liếc nhìn chiếc hộp đỏ nhỏ trong tay Sở Trình:
"Cái gì đấy?"
Thật ra đã chú ý từ trước, chỉ ngại không tiện hỏi.
Bây giờ mới lấy cớ bắt chuyện, đoán đó chắc là món đồ quý giá của Sở Trình.
Không ngờ Sở Trình chẳng giấu giếm, mở ra ngay:
"Cái này à? Là nhẫn."
Một chiếc nhẫn kim cương nữ, nạm đầy đá nhỏ, lấp lánh dưới ánh mặt trời, chói mắt khiến Tưởng Dật sững người.
Nhà họ Vương sợ chiếc nhẫn này đến mức không dám giữ, đành nhờ Sở Trình mang đến chùa quyên.
Cậu đang định đi siêu độ đám tiểu quỷ, tiện đường ghé chùa trao nhẫn.
Tưởng Dật không biết chuyện, vừa nhìn thấy liền giật mình:
"Cậu... định tặng ai sao?"
Không lẽ vì muốn tiết kiệm tiền ở ký túc xá, mà gom tiền mua nhẫn cầu hôn?
Lần trước gặp, Sở Trình còn chẳng biết dùng đồng hồ điện thoại, vậy mà giờ đã biết mua nhẫn kim cương?!
Tưởng Dật bất giác thấy hụt hẫng, ánh mắt mang theo chút oán trách, làm Sở Trình mơ hồ hoảng loạn.
Cậu nghĩ ngợi một lát, tự nhủ đưa cho Phật Tổ cũng tính là “tặng”, nên gật đầu:
"Đúng vậy."
Tưởng Dật:
“...”
Không hiểu sao, từ sau câu nói ấy, thái độ Tưởng Dật liền trở nên lạnh nhạt.
Sở Trình còn định hỏi đường đến chùa gần đây, nhưng chưa kịp mở miệng thì Tưởng Dật đã u ám chào tạm biệt, quay lưng bỏ đi.
Trong thoáng chốc, Sở Trình còn thấy đuôi mắt Tưởng Dật thoáng buồn, giống như vận nhân duyên chẳng thuận.
Cậu nhớ lại lúc ở nhà họ Vương, cô con gái kia cũng có nét tương tự, bèn thở dài sao bây giờ nhân duyên ai cũng mong manh thế nhỉ?
Cậu lắc đầu, không nghĩ nữa.
Trở về phòng chuẩn bị pháp sự siêu độ đám quỷ hồn nhà họ Vương, hỏi thăm hàng xóm đường đến ngôi chùa gần nhất, rồi thu dọn hành lý lên đường.