Sở Trình vừa về đến khu chung cư thì đúng lúc gặp Tưởng Dật đi ra.
Không hiểu sao đối phương cứ lắc đầu nhăn mặt, miệng lầm bầm cái gì đó.
Nhưng khi thấy Sở Trình, nét mặt hắn lập tức sáng bừng:
"Sở Trình!"
Sở Trình cũng rất vui khi thấy người bạn cùng tuổi đã vài lần giúp mình, liền mỉm cười:
"Tưởng Dật."
Tưởng Dật vừa thấy cậu thì mừng rỡ, vội bước nhanh tới, vô thức lại gần, hít hít mũi.
Trên người Sở Trình có một mùi hương kỳ lạ, rõ ràng chẳng nồng, cũng không dễ nhận ra, nhưng chỉ cần vài ngày không gặp, vừa nhìn thấy Sở Trình là trong đầu hắn lại lập tức hiện lên mùi hương ấy, khiến hắn muốn ngửi nhiều hơn một chút.
Có hơi... nghiện.
Sở Trình thì không quen bị kéo gần khoảng cách như vậy.
Suốt 17 năm sống trên núi, người duy nhất tiếp xúc thân mật với cậu chỉ có sư phụ.
Nhưng sư phụ là một ông lão kỳ quái, dù tình cảm thầy trò rất gần gũi, ông cũng chưa bao giờ kề sát như thế này.
Vì thế khi Tưởng Dật đến gần, toàn thân Sở Trình nổi da gà.
Nhưng vì không rõ thói quen giao tiếp dưới chân núi, cậu nghĩ bạn bè đồng trang lứa đều như thế, lại không muốn làm mất lòng nên đành gượng gạo chịu đựng.
Chỉ là mỗi lần chạm vào Tưởng Dật, cơ thể lại tê tê như bị điện giật, tai cậu đỏ bừng, không dám nhìn thẳng, lảng tránh ánh mắt:
"Sao cậu lại ở đây? Đi thăm người quen à?"
Sở Trình chỉ thấy lạ, bởi mấy hôm trước lúc chia tay, Tưởng Dật lái xe đi hướng khác, lẽ ra không thể đến khu này.
Nhắc đến chuyện đó, Tưởng Dật liền bực bội:
"Còn không phải tại ba tôi sao! Hôm trước ông ấy bảo tôi đến lấy đồ, nhưng tôi bận đến Cục Cảnh sát nên trì hoãn, hôm nay mới rảnh lại đây. Kết quả vừa gọi hỏi chỗ để thì ông ấy bảo không cần nữa! Cái ông già này cả ngày chỉ biết lôi tôi ra sai vặt, phiền chết được... Thôi, không nhắc nữa. Hóa ra cậu ở đây à? Tiền thuê nhà chỗ này đắt lắm, cậu có đủ tiền không?"
Tưởng Dật nhớ rõ Sở Trình mới từ trên núi xuống, đến đạo cụ cũng phải tự làm, trông chẳng giống người có điều kiện gì.
Nghe đến chuyện tiền thuê, sắc mặt Sở Trình thoáng u ám, thở dài:
"Tạm đủ thôi."
Một lá bùa 500 tệ, hoặc một lần làm phép, cũng chỉ đủ thuê phòng khách sạn mười ngày.
Còn một lần lập trận phong thủy chính thức, hoặc phá giải như vụ “thỉnh thế” nhà Vương Bằng Tường, ít nhất cũng phải mấy tháng.
Kiếm tiền không chỉ để trả tiền nhà mà còn phải lo ăn uống, đúng là vất vả.
Trước kia sống trên núi, Sở Trình vốn không có khái niệm về tiền.
Giờ mới vài ngày xuống núi đã bị thực tế dạy cho đủ bài học, cậu không khỏi than thở từ tận đáy lòng:
"Xã hội này thật sự quá khó sống!"
Nhớ lại sư phụ ngày xưa săn bắt làm thịt cho mình ăn, không biết đã chịu bao nhiêu khổ cực, lấy cả tính mạng già nua nuôi mình khôn lớn.
Đáng tiếc cậu chưa kịp báo hiếu thì ông đã qua đời.
Nghĩ đến đó, lòng Sở Trình càng thêm nặng nề.
Tưởng Dật lại tưởng cậu đang buồn vì tiền thuê nhà, bèn gật gù đồng tình:
"Ừ, thuê ngoài đúng là tốn kém. Không như ký túc xá trường, ăn ở đều miễn phí, một học kỳ cũng chẳng mất bao nhiêu."
Nói rồi, hắn chợt nhớ ra vốn còn tưởng Sở Trình sẽ ở ký túc xá cùng mình, ai ngờ cậu lại thuê nhà riêng.