Sau đó, Sở Trình cùng Chung Kiệt xin phép ra về.
Vương Bằng Tường còn nhiệt tình bảo tài xế riêng đưa hai người đi.
Trên đường, Chung Kiệt cảm thán:
"Vương tiên sinh đúng là người thắng trong đời. Không chỉ giàu có, vợ thì dịu dàng xinh đẹp, lại còn hết mực thương chồng, con cái ai cũng đẹp... Đây chẳng lẽ là gen được tiền bạc thay đổi sao?"
Sở Trình thì lại lắc đầu:
"Ông ấy cũng đáng thương lắm."
Chung Kiệt tưởng cậu nói đến chuyện bị quỷ ám, bèn xua tay:
"Cùng lắm cũng chỉ xui một thời gian thôi. Nếu đổi là tôi, cưới được người vợ tốt như thế, có xui hai năm tôi cũng cam lòng. Thật ra ngay từ đầu nhìn thấy bà Vương, đánh chết tôi cũng không tin họ là tình yêu thật sự..."
Sở Trình không hiểu.
"Sao lại thế?"
Chung Kiệt liếc tài xế, hạ giọng:
"Thì... cậu xem Vương tiên sinh béo thế kia"
Sở Trình càng không hiểu:
“Béo thì sao?”
Tài xế phía trước lại mở miệng:
"Thực ra tiên sinh trước kia không như vậy. Vì một tai nạn, phải dùng thuốc kí©h thí©ɧ tố nhiều quá, nên mới biến thành như giờ. Tôi còn giữ ảnh hồi tiên sinh vừa cưới phu nhân."
Nói rồi, anh ta đưa điện thoại cho xem.
Chung Kiệt vừa nhìn đã sững sờ.
Trong ảnh là một người đàn ông cao ráo, tuấn tú, ngũ quan tinh xảo, tóc dài đen nhánh, mặc đồ trung tính, thoạt nhìn trai hay gái khó phân biệt.
Đứng cạnh bà Vương hồi trẻ, quả thật là một đôi trai tài gái sắc.
So ra, còn khiến bà Vương có phần mờ nhạt.
Chung Kiệt kinh ngạc.
"Đây thật là Vương tiên sinh?!"
"Tôi lừa anh làm gì!"
Tài xế bực bội.
"Hồi đó cả đám tiểu thư danh giá trong thành, ai mà không muốn gả cho tiên sinh? Chỉ sau trận bệnh nặng, dung mạo biến đổi, rốt cuộc chỉ còn phu nhân ở bên."
Chung Kiệt:
“...”
Ra là so với mình, ông ấy quả thật ưu tú hơn gấp bội.
Hoạn nạn thấy chân tình, bảo sao vợ chồng họ gắn bó sâu nặng đến thế.
Trong lòng Chung Kiệt dâng trào cảm khái, thì điện thoại trong túi đổ chuông.
Nhìn màn hình, sắc mặt hắn biến đổi, vội nghe máy:
"Xin lỗi, tôi tới ngay! Phiền anh cho tôi xuống ở ngã tư phía trước."
Câu sau là nói với tài xế.
Sở Trình nhướng mày:
"Công ty gọi hả?"
Chung Kiệt cười khổ.
"Ừ, tôi trốn việc lâu quá, bị sếp phát hiện rồi."
Thật ra còn hơn thế.
Làm nghề môi giới thì đi đâu cũng chạy, sếp vốn chẳng để ý.
Nhưng lần trước anh tự bỏ tiền túi thuê căn hộ mới cho khách, vậy mà người ta vẫn không hài lòng, còn lên công ty làm ầm ĩ.
Một bên là công việc rối ren, một bên là cuộc sống giàu sang, tình yêu đẹp như mơ.
Chung Kiệt lưu luyến nhìn nội thất sang trọng trong xe, như đang nhìn vào giấc mộng, rồi khẽ lẩm bẩm:
"Sở Trình à, cậu có thể cho tôi một lá bùa không? Để tôi cũng có vận khí tốt, may ra mới có thể ngồi chiếc xe thế này..."
Sở Trình không nói gì.
Cậu không hiểu rõ cuộc sống dưới chân núi, nhưng cảm nhận được Chung Kiệt không chỉ muốn nói đến chiếc xe.
"Thôi, tôi chỉ nói linh tinh, cậu đừng để bụng."
Chung Kiệt nhanh chóng mỉm cười.
Xe vừa dừng, anh ta xách đồ định xuống thì bị Sở Trình gọi lại.
"Đợi đã."
Chung Kiệt quay đầu, thấy Sở Trình chìa tay ra, lòng bàn tay mở ra trước mặt mình.
Anh giật thót:
"Ý cậu là gì?"
Sở Trình chớp mắt:
"Tiền công chứ sao! Một lá bùa 500, tôi chưa từng lừa ai cả."
Mí mắt Chung Kiệt giật liên hồi, tim đập thình thịch.