Chương 35: Tôi chưa từng lừa ai (1)

Dù thế nào đi nữa, chuyện cũng đã giải quyết xong.

Tin mừng là sau khi Sở Trình kiểm tra kỹ chiếc nhẫn, cậu phát hiện vật trung gian để dẫn “thỉnh thế” không phải bản thân chiếc nhẫn, mà là cái hộp trang sức đựng nhẫn.

Sở Trình nói:

"Các người có thể giữ lại chiếc nhẫn này, coi như người kia dùng nó để xin lỗi các người."

Nhưng vợ chồng Vương Bằng Tường vì chiếc nhẫn mà chịu đủ khổ, giờ nhìn thấy nó là lại sợ, làm sao còn dám giữ.

Họ liên tục xua tay:

"Thôi, mang đi quyên cho chùa miếu đi, coi như bày tỏ chút lòng thành."

Sở Trình thấy cũng có lý, bèn gật đầu.

Cậu hoàn toàn không biết cái món đồ lấp lánh này giá trị bao nhiêu, chỉ nghĩ nó là thứ hàng chợ đêm vài chục tệ, nên cũng chẳng để tâm.

Chỉ đưa cho Vương Bằng Tường một lá bùa đổi vận, dặn:

"Sau bảy ngày, khí âm còn sót lại trên người ông sẽ tan hết, đến lúc đó có thể về nhà rồi."

Hai vợ chồng vui mừng khôn xiết.

Vốn dĩ họ cũng chẳng mấy tin chủ nghĩa duy vật, giờ đã trải qua sự kiện kinh hồn này thì hoàn toàn biến thành fan trung thành của Sở Trình.

Họ còn nồng nhiệt mời cậu xem phong thủy trong nhà:

"Ngài nhìn giúp chúng tôi, mấy chậu hoa này đặt đúng chỗ chưa? Có cần chỉnh lại không? Đặt thế nào mới chiêu tài?"

Chung Kiệt:

“...”

Sở Trình nghiêm túc nhìn qua, rồi thản nhiên nói:

"Không cần chỉnh."

Đây là sự thật.

Phong thủy vốn chẳng thần kỳ như lời đồn, chỉ phát huy chút tác dụng khi chọn đất.

Một khi nhà cửa hay mồ mả đã xây xong, muốn sửa thì chỉ có đập đi xây lại, bằng không cũng chẳng mấy tác dụng.

Ngày xưa, nhà cửa toàn kiểu sân riêng, muốn sửa đổi thì còn dễ.

Còn bây giờ, phần lớn mọi người ở chung cư, đến việc trang trí cũng do chủ đầu tư lo, ban công thì phải nghe theo quy định dự án.

Trong tình huống như vậy mà muốn nhờ phong thủy để thay đổi vận mệnh đời sau thì gần như là không thể.

Mà chủ yếu là vì Sở Trình sắp khai giảng rồi.

Sửa phong thủy không phải chuyện một sớm một chiều, nói không chừng chưa kiếm đủ tiền thuê nhà thì cậu đã mệt gục mất.

Không xu dính túi, Sở Trình buộc phải nghĩ cách tăng thu giảm chi, kẻo một ngày nào đó chết đói ngoài đường.

Ai ngờ cậu nói thật lòng, Vương Bằng Tường lại càng bất an.

Ông luôn nghĩ bình thường mình hay làm việc thiện, mà vẫn gặp chuyện “thỉnh thế” này, chắc chắn là do phong thủy trong nhà phạm kiêng kỵ.

Không được Sở Trình chỉ dẫn rõ ràng, ông càng thêm nghi ngờ, nghĩ chẳng lẽ có vấn đề ở chỗ khác?

Bị hỏi riết, Sở Trình cũng đau đầu, đành thuận miệng an ủi:

"Nếu ông thật sự không yên tâm thì cứ làm việc thiện nhiều vào. Phúc báo là thứ có thể để lại cho con cháu. Tôi thấy khí sắc vợ chồng ông hồng hào sáng sủa, đó là dấu hiệu nhân duyên đến gần. Trong nhà chắc sắp có hỷ sự rồi."

Nói xong, chính cậu cũng ngờ ngợ.

Hai ngày nay nhìn ai cũng thấy “nhân duyên đến gần”.

Chẳng lẽ Nguyệt Lão đang thi đua lập công sao?

Đúng lúc đó, ngoài cửa vọng vào tiếng gọi quen quen:

"Ba, mẹ, con đưa em trai về rồi. Trong nhà có khách hả?"

Giọng nói càng lúc càng gần, Sở Trình vừa ngẩng đầu thì đối diện ngay chủ nhân của nó.

"Là... là cậu?!"

Con gái lớn nhà họ Vương trợn tròn mắt.

"Ngày hôm qua là cậu cứu tôi... trời ơi, Sở Trình! Đúng là trùng hợp!"

Đúng là trùng hợp thật.

Con gái của Vương Bằng Tường hóa ra chính là cô gái được Sở Trình cứu khỏi tên bắt cóc mấy hôm trước.