Vương Bằng Tường ngất xỉu làm cả phòng nhốn nháo.
Vợ ông cùng Chung Kiệt phải gắng hết sức mới có thể đỡ nổi thân hình đồ sộ ấy, cảnh tượng rối loạn vô cùng.
Sở Trình thì chẳng hiểu ra sao, nhìn Vương Bằng Tường nằm lăn trên đất, thầm nghĩ không phải ông ta muốn xem tôi bắt quỷ sao?
Sao còn chưa bắt đầu đã xỉu rồi?
Tâm lý yếu ớt quá mức!
Thực ra vợ chồng Vương Bằng Tường và Chung Kiệt cũng suýt ngất theo, chỉ vì ông ta quá nặng, sợ bị đè gãy lưng nên đành cố cắn răng giữ tỉnh táo.
Cả hai mặt mày tái mét, run run nhìn Sở Trình:
"Đây... đây là cái gì vậy?!"
"Thỉnh thế."
Sở Trình đáp, rồi giơ tay cho họ thấy rõ hơn bóng đen đang run rẩy trong tay.
"Chính nó bám vào Vương tiên sinh, mới thu hút đám quỷ kỳ dị kéo đến."
Hai người trợn mắt nhìn kỹ.
Bóng đen ấy hình dạng quái dị, ngoài một cái đầu với ba lỗ thủng lớn như mắt và miệng thì toàn thân chẳng giống người chút nào, trông kinh khủng tột độ.
Vừa tách khỏi Vương Bằng Tường, nó lập tức gào thảm, khí lạnh lại ùa tới, còn dữ dội hơn cả khi đám quỷ đàn xuất hiện ban nãy.
Không khí âm u rùng rợn phủ khắp phòng khách.
Có vẻ như bị đem ra làm trò cho người ta nhìn, nó càng giãy giụa dữ dội.
Cuối cùng, nó há cái miệng máu to tướng, lao thẳng về phía Sở Trình!
"Sở đại sư!"
"Sở Trình!"
Vợ chồng Vương Bằng Tường cùng Chung Kiệt hoảng hốt kêu lên.
Nhưng ngay giây sau, họ thấy cậu thanh niên gầy yếu ấy sắc mặt nghiêm lại, bàn tay chụp mạnh xuống đầu bóng đen, mười ngón kẹp chặt, rồi xoay tay bẻ mạnh một cái.
“Rắc!”
Bóng đen cứng đờ, miệng há hốc đối diện thẳng bọn họ.
Vẻ hung ác dữ tợn biến mất, thay vào đó là bộ dạng ngây ngốc như bị đánh choáng, tròng mắt và miệng méo xệch rung rung, thoạt nhìn chẳng khác nào nhân vật hoạt hình đang khóc.
Nhưng chưa dừng ở đó.
Sở Trình nắm tóc nó, đập mạnh xuống sàn, rồi như mưa rào, quyền cước dồn dập giáng xuống.
Tiếng gào thảm của bóng đen nhanh chóng biến thành tiếng rêи ɾỉ.
Người thường đánh quỷ vốn không hề có tác dụng.
Nhưng nắm đấm của Sở Trình lại lạ thường, mỗi cú giáng xuống chẳng khác nào bùa chú đánh thẳng vào hồn phách.
Mỗi đòn là một mảnh linh hồn bị bào mòn, tổn thương vĩnh viễn, không thể khôi phục.
Đau đớn không sao tả xiết, bóng đen giãy giụa điên cuồng.
Nhưng cậu càng đánh, nó càng khốn đốn.
Đến cuối cùng, Sở Trình tung một cú đá, dẫm chặt đầu nó xuống đất:
"Đừng quậy nữa. Nếu còn quậy, hồn phách ngươi sẽ tan nát luôn."
Giọng cậu hiền lành, như thể đang lo cho nó thật.
Thế mà bóng đen run lẩy bẩy, dừng hẳn công kích.
Sở Trình buông chân, nó lập tức lăn một vòng chui tọt vào góc tường, co rúm lại như một quả bóng đen, run bần bật.
Vợ chồng Vương Bằng Tường và Chung Kiệt thậm chí còn thấy nơi khuôn mặt đen ngòm ấy lấp lánh... hai vệt nước mắt trong suốt.
Trận chiến tàn khốc kết thúc.
Nhìn bóng đen co ro khóc thầm trong góc, lại nhìn gương mặt non nớt ngây ngô của Sở Trình, cả ba đều ngẩn ngơ rốt cuộc nên sợ người hay sợ quỷ đây?
Đặc biệt là Chung Kiệt, nhớ lại thái độ lúc trước của mình với cậu, trong lòng thầm mừng may mắn vì lúc đó đã không bỏ mặc cậu ngoài đường.
Sở Trình chẳng để ý, lấy ra một lá bùa mới, biến thành sợi dây dài, trói chặt bóng đen rồi phong ấn vào bùa.
Đúng lúc đó, Vương Bằng Tường từ từ tỉnh lại.
Có vẻ ông đã quên cảnh tượng vừa rồi, chỉ mơ màng nhìn phòng khách trống trải, lo lắng hỏi:
"Sở... Sở đại sư, thỉnh thế đã giải quyết xong rồi chứ? Không còn con quỷ nào khác chứ?"
Giờ đây ông không còn dám coi thường chuyện quỷ quái nữa.