Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thiếu Gia Thật Là Thầy Bắt Ma

Chương 32: Phong thái oai hùng (3)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nhờ ánh đèn lóe sáng, anh thấy bầy quỷ dữ dằn vừa rồi đã bị dồn về bốn phía, không dám lại gần Vương Bằng Tường nữa.

Không biết Sở Trình đã làm gì, chỉ thấy cậu vừa niệm chú vừa bấm tay, thân thể chạm vào tường, lôi một con quỷ ra khỏi đó rồi tung cú đấm.

Con quỷ đau đớn, toàn thân bốc khói đen, chỉ vài giây sau đã teo tóp như bị rút khô, bị Sở Trình ném xuống chân.

Chung Kiệt nhìn mà chẳng rõ ai mới đáng sợ hơn, người hay quỷ.

Đến mức còn thấy thương cho đám lệ quỷ kia.

Cảnh tượng kinh hãi này kéo dài, cho đến khi con quỷ cuối cùng bị Sở Trình bắt lấy ném xuống đất.

Lúc này Chung Kiệt đã chết lặng.

Anh hoàn toàn tin chắc cậu nhóc này đúng là cao nhân thật sự.

Điều duy nhất anh thắc mắc là trên TV bắt quỷ toàn dùng kiếm gỗ đào, máu chó đen... Sao đến lượt Sở Trình chỉ cần giơ tay bấm chú, để quỷ chạm vào nắm đấm là xong?

Nghĩ vậy, anh thấy Sở Trình rút ra một lá bùa, niệm chú rồi kéo hai đầu, lá bùa lập tức biến thành một sợi dây dài như mì sợi.

Cậu vung tay, dây trói chặt bọn quỷ, sau đó lóe sáng rồi biến trở lại thành lá bùa, bay về tay cậu.

Chung Kiệt:

“...”

Cái này khoa học nổi không vậy?

Đèn trần rốt cuộc sáng bình thường trở lại.

Vương Bằng Tường vẫn run lẩy bẩy hét loạn. Sở Trình bước tới, vỗ vai ông một cái.

Gần 200 cân thịt của ông suýt bay khỏi sofa, may mà vợ ông kịp kéo lại.

Bà vội an ủi:

"Là Sở đại sư, mau mở mắt ra xem!"

Vương Bằng Tường run rẩy mở mắt, thấy phòng khách đã trở lại bình thường, ông thở phào nhẹ nhõm, lắp bắp hỏi:

"Sở... Sở đại sư, mấy con quỷ đó... ngài xử lý hết rồi sao?"

Sở Trình chớp mắt, gật đầu:

"Tạm coi là vậy."

Pháp khí bắt quỷ của cậu trên đường xuống núi đã bị mất, chỉ có thể thu giữ tạm, chờ lúc khác rảnh mới siêu độ.

Nhìn vẻ ngây ngô hiền lành của cậu, Chung Kiệt chỉ thấy dạ dày quặn thắt.

Vừa rồi cậu đánh nhau với quỷ, rõ ràng hoàn toàn không giống thường ngày, biểu hiện lại khiến người khác không hiểu sao vừa sợ vừa nể.

Anh thầm quyết định từ nay tuyệt đối không dám chọc vào Sở Trình nữa.

Nghe cậu nói vậy, Vương Bằng Tường mừng rỡ, nhưng nghĩ lại bản thân vừa rồi khóc lóc mất mặt, bèn khách sáo:

"Thật đáng tiếc, tôi không được tận mắt thấy phong thái oai hùng của Sở đại sư!"

Ai ngờ Sở Trình nhìn ông một cái, ngẫm nghĩ, rồi nói:

"Không đáng tiếc đâu."

"Hả? Ý là sao?"

Chưa kịp để Vương Bằng Tường phản ứng, Sở Trình bất ngờ giơ tay, tát mạnh vào gáy ông!

"Á!!"

Vương Bằng Tường kêu thảm.

Vợ ông cùng Chung Kiệt sững sờ, vừa định hỏi sao Sở Trình lại đánh người, thì thấy gương mặt cậu nghiêm nghị, trầm giọng quát:

"Lùi lại!"

Hai chữ dứt khoát đầy khí thế, khiến ai nấy theo bản năng làm theo.

Chỉ thấy Sở Trình vung tay, trực tiếp kéo ra từ gáy Vương Bằng Tường một bóng đen!

Vương Bằng Tường lập tức cảm thấy cổ nhẹ hẳn, cơn đau biến mất.

Ông theo bản năng quay đầu, đối diện thẳng mặt thứ bóng đen kia.

Cả người ông cứng đờ:

"Quỷ... vẫn... vẫn còn quỷ..."

Nói dứt lời, mắt trợn trắng, ngất xỉu tại chỗ.
« Chương TrướcChương Tiếp »