Chương 31: Phong thái oai hùng (2)

Nghĩ đến đây, Vương Bằng Tường càng khóc thương tâm hơn.

Vợ ông vội dỗ dành, còn Sở Trình thì chẳng để ý, chỉ một lòng nghiên cứu chiếc nhẫn.

Kỳ lạ thật, chiếc nhẫn này không hề mang hơi thở của “mời thế”.

Nhưng rõ ràng từ lúc nhận nhẫn, Vương Bằng Tường mới bắt đầu gặp chuyện.

Chẳng lẽ “mời thế” đã chuyển sang chỗ khác?

Sở Trình định lật nhẫn ra xem kỹ, thì ngay lúc đó, phòng khách vốn sáng rực bỗng trở nên bất thường.

Đèn trần nhấp nháy liên tục, không gian vang lên tiếng bước chân dồn dập, nhiệt độ nhanh chóng hạ xuống tận băng điểm.

Khung cảnh rùng rợn đến cực điểm.

Vương Bằng Tường im bặt tiếng khóc, thay vào đó là tiếng hét kinh hoàng:

"Aaaa lại tới nữa! Sở đại sư cứu tôi với!"

Chung Kiệt vốn chỉ nửa tin nửa ngờ, thấy đèn chập chờn còn cho là mất điện mùa hè.

Nhưng tiếng hét thất thanh của Vương Bằng Tường suýt hù chết anh.

Anh còn chưa kịp mở miệng thì cảnh tượng trước mắt đã khiến cả đời này khó quên.

Phòng khách xa hoa thoáng chốc bị bóng quỷ dày đặc bao trùm.

Vô số hình bóng mờ ảo chen chúc, kẻ thì mất tay chân, kẻ thì tứ chi vặn vẹo, rất ít cái còn nguyên vẹn.

Chỉ một ánh nhìn đã như rơi xuống địa ngục.

Dù hình thái khác nhau, nhưng tất cả quỷ đều đồng loạt nhìn chằm chằm Vương Bằng Tường, ánh mắt như yêu quái thấy thịt Đường Tăng.

Chung Kiệt cả đời chưa từng thấy cảnh tượng kinh hoàng như vậy.

Dù mục tiêu không phải mình, anh cũng sợ đến suýt ngất.

Trong lúc hoảng loạn, anh theo bản năng đưa tay định kéo Sở Trình đứng bên cạnh ra sau lưng, nhưng lại không chạm được gì.

Giật mình quay đầu, anh thấy Sở Trình đã biến mất từ khi nào.

Đúng lúc đèn lóe sáng, anh mơ hồ thấy Sở Trình đang đứng trước mặt một con quỷ nam mặt mày dữ tợn, nó há miệng gào thét lao tới cắn cổ cậu!

"Sở Trình!"

Chung Kiệt kinh hãi bật dậy.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, đèn lại tắt phụt, đến khi nhìn lại thì bóng dáng Sở Trình đã biến mất.

Anh hoảng loạn chẳng lẽ cậu ta bị quỷ ăn rồi sao?

Ngay sau đó, bên tai anh vang lên tiếng gió rít.

Một nắm đấm quét ngang, suýt chạm vào tai, cơn gió mạnh đến mức tóc anh dựng cả lên.

Cùng lúc đó, một thân thể mờ ảo xuyên qua nửa người anh, ngực nó lại đúng vị trí cánh tay kia vừa đánh trúng.

Con quỷ kia bị đánh bay, gương mặt dữ tợn không mắt không mũi dán sát mặt Chung Kiệt.

“...”

Chung Kiệt tê dại da đầu, ngây ra một giây, rồi hét ầm:

"Aaaa thật khủng khϊếp!"

Con quỷ kia cũng tru lên thảm thiết:

"Aaaa đau quá, đáng sợ quá!"

Chung Kiệt:

“...”

Anh sợ đến mức chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống sofa.