Nhưng đám khách đã hiểu ra chuyện, có người lập tức ngăn lại, lấy điện thoại báo cảnh sát:
“Cho vay nặng lãi, lại còn hành hung! Suýt nữa gϊếŧ người rồi! Tôi báo công an rồi, không đứa nào được chạy!”
“Đúng đó! Giữ chặt chúng lại!”
Người trẻ thì xông lên giữ bọn chúng, còn người lớn tuổi thì run rẩy đỡ chủ quán dậy, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Trời Phật phù hộ, may mà không sao!”
Trời Phật phù hộ sao?
Bà chủ sững sờ, vội đưa tay sờ túi, cảm giác nóng rát.
Lấy ra thì chỉ còn mảnh vụn lá bùa, ngay trước mặt mọi người, tờ giấy vàng âm thầm hóa thành tro bụi.
Bà rùng mình, lẩm bẩm:
“Tiểu thần tiên...”
Rồi bật thốt nói lớn:
“Chính là cậu tiểu thần tiên ban nãy! Chính cậu ấy đã cứu tôi!”
Mọi người ồ lên, nhớ lại ngay chàng thanh niên mặc đạo bào rách rưới vừa ăn hoành thánh, ai nấy đều trầm trồ bàn tán.
Còn “tiểu thần tiên” trong lời bà chủ quán, sau khi ăn uống no đủ, lại tiếp tục bước đi tìm nhà họ Sở.
Trước lúc xuống núi, thầy cậu hấp hối, gắng gượng dùng chút hơi tàn bói cho cậu một quẻ, nói cậu vốn là con trai nhà họ Sở, một nhà giàu có.
Khi sinh ra, số phận trớ trêu khiến cậu bị tráo đổi với một đứa trẻ nhà nghèo, bị bỏ rơi ở chân núi, rồi được ông nhặt về nuôi.
“Sau khi thầy mất, một mình con ở đây sẽ rất cô đơn. Hãy xuống núi tìm cha mẹ ruột đi.”
Giọng thầy cậu ngày một yếu ớt:
“Nếu họ không nhận con, thì đến ngôi trường thầy đã sắp xếp, ít ra còn có chỗ dựa... Nhưng đừng quay lại nữa...”
Học trò này tình cảm sâu nặng, lại có thiên phú hiếm có về thuật số, nhưng chuyện đời thường thì chẳng biết gì.
Trước đây có ông lo, giờ ông mất, cũng chỉ mong cậu tìm được con đường riêng.
Ông thấy Sở Trình rưng rưng gật đầu, mới yên lòng nhắm mắt.
Tiếng thở hổn hển bỗng im bặt.
Sở Trình ngẩn ngơ giây lát, rồi òa khóc nức nở.
Cậu khóc đến mức chẳng còn biết trời đất, đến tận sau này mới thấy từ tay ông rơi xuống một lá thẻ:
“Đại hung.”
Quẻ này báo trước chuyến đi sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp.
Nhưng Sở Trình vẫn nghe lời ông, lần mò tìm Sở gia.
Trên đường từ núi xuống, cậu bị lăn ngã bất tỉnh, bị người ta nhặt mất hết tiền lẫn lương khô.
Cậu chỉ cố gắng hoàn thành lời hẹn cùng thầy cậu mà thôi.
Mấy hôm rồi mới được một bữa no, Sở Trình vừa xoa cái bụng căng tròn vừa hớn hở bước đi.
Tới gần một khu dân cư có phong thủy khá tốt, cậu thấy một nam sinh tầm tuổi mình đứng bên chiếc xe ven đường.
Hắn cao lớn, vẻ mặt cau có, nhưng trông cũng nghĩa khí.
Sở Trình liền bước lại hỏi:
“Xin chào, cho hỏi gần đây có nhà nào họ Sở không?”
Tưởng Dật vốn đang bực bội, quay đầu lại suýt va vào Sở Trình, định mắng thì bỗng hít một hơi, không hiểu sao lại bớt cáu.
Quan sát cậu từ trên xuống dưới, hắn cũng chẳng buồn hỏi làm gì, chỉ tùy tiện giơ tay chỉ:
“Bên kia, dãy số 8.”
Sau bao ngày tìm kiếm, cuối cùng cũng có tin tức tốt.
Sở Trình mừng rỡ, mắt sáng lên, miệng cười tươi:
“Cảm ơn!”