Ông ta ngẩn ra, không kịp phản ứng, quay sang Chung Kiệt:
"Chung tiên sinh, tôi... có cần phối hợp chút không?"
Rõ ràng nghĩ Sở Trình là bệnh nhân tâm thần.
Chung Kiệt sắp phát điên.
Nghĩ bụng thằng nhóc này chẳng giúp được gì, ngược lại còn gây rắc rối.
Vừa nãy còn đặt chút hy vọng, giờ chỉ muốn tự tát mình vài cái.
Anh vội cười xòa:
"Cậu ta đùa đấy! Trẻ con mà, thích cosplay."
Vương Bằng Tường nhìn Chung Kiệt rồi nhìn Sở Trình, cảm thấy cậu không giống đang đùa, nhưng ngại không tiện nói, đành cười gượng:
""Bạn cậu hài hước thật. À, tôi nghe nói cậu bị khách mới làm khó?"
Nhắc đến chuyện đó, mặt Chung Kiệt tối sầm.
Trong bụng chửi thầm không phải do ông ở thì ai?
Nhưng ngoài miệng không dám nói gì.
Bất ngờ, Vương Bằng Tường như nhìn thấu suy nghĩ của anh, liền rút ví, lấy hết tiền mặt đưa ra:
"Đừng buồn, làm ăn thì gặp khách nào cũng có. Số tiền này coi như tôi thay khách kia xin lỗi cậu."
Chung Kiệt hốt hoảng:
"Không được, không được!"
"Nhận đi. Cậu đã vất vả tìm nhà cho tôi."
"Nhưng công ty có quy định, không được lén nhận tiền khách."
Vương Bằng Tường ngừng lại, liếc sang Sở Trình đang nhìn chằm chằm xấp tiền với vẻ háo hức, mắt đảo một vòng rồi dứt khoát:
"Thế thì coi như quà gặp mặt cho cậu nhóc này nhé!"
"Ấy, không phải..."
Chung Kiệt chưa kịp ngăn thì Sở Trình đã nhanh tay nhận lấy.
Chung Kiệt:
“...”
Vương Bằng Tường:
“...”
Không hiểu sao, ông ta lại thấy như vừa bị cướp.
Đối mặt hai ánh mắt ngơ ngác, Sở Trình chớp mắt, nghĩ ngợi rồi rút trong túi ra một lá bùa, đưa cho Vương Bằng Tường.
Đây là lá bùa cậu tự làm trong ngày, mua giấy vàng và chu sa quanh đây.
Trước kia mọi việc đều do sư phụ lo, lần này cậu tự tay làm lần đầu, lại không có dụng cụ, nên nét bùa hơi vụng về, nhưng công hiệu vẫn như nhau.
Vương Bằng Tường nhìn tấm bùa mép nham nhở, vẽ loằng ngoằng chẳng hiểu gì, đầy dấu chấm hỏi:
"Đây là gì?"
"Bùa hộ mệnh chứ gì!"
Sở Trình đáp chắc nịch, rồi còn sợ ông giống bà cụ Lục không chịu nhận, bèn thêm:
"Coi như tiền công ông đưa, không cần cảm ơn đâu!"
Vương Bằng Tường:
“...”
Ban đầu ông nghĩ chỉ là trò trẻ con vẽ vời, nhưng vừa chạm tay vào, đầu óc vốn mơ màng bấy lâu bỗng sáng hẳn, cổ đau nhức cũng nhẹ đi, lập tức kinh hãi.
Ngơ ngẩn nhìn lá bùa trong tay, trong lòng dấy lên một cảm giác kính sợ khó hiểu.
Ông dè dặt hỏi:
"Đây là bùa xin ở chùa nào thế? Tôi cũng muốn xin một lá."
Đến cả Chung Kiệt cũng ngạc nhiên, thầm nghĩ chẳng lẽ thằng nhóc này thật sự có bản lĩnh?
Ngay sau đó đã thấy Sở Trình khó hiểu nhìn họ:
"Bùa gì ở chùa? Tôi tự vẽ đấy."
Vương Bằng Tường:
“...”
Chung Kiệt:
“...”