Bà định vứt đi thì đúng lúc đó, một đám đàn ông mặt mũi dữ tợn xông tới.
Bà chủ giật mình, tưởng là khách, vội nhét lá bùa vào túi, cười gượng:
“Mọi người ăn gì nào? Đều là đồ tươi ngon tôi mới làm sáng nay.”
Tên cầm đầu chỉ liếc bà một cái, rồi thò tay bới tung đống nguyên liệu, làm bẩn hết sạch, miệng còn quát:
“Bà là mẹ nó phải không? Nó thiếu tụi tôi không ít tiền. Tôi thấy cái sạp này buôn bán cũng được, hay là bà trả nợ thay nó đi?”
“Ai da, khách à, không được lấy tay động vào... Hả? Con trai tôi thiếu nợ? Khi nào... Thiếu bao nhiêu?”
Tên kia giơ tay năm ngón, rồi lại giơ mười:
“Mượn năm vạn, lãi mẹ đẻ lãi con, giờ thành mười vạn.”
Bà chủ choáng váng.
“Cái gì?”
Quán ăn sáng kiếm được không nhiều, bà còn gom tiền đưa con trai mua nhà, sao mà có nổi mười vạn?
Bà run run thương lượng:
“Có thể cho tôi khất vài ngày không?”
Đám kia tưởng bà định lấp liếʍ giống con trai, nhất quyết không tha, mặt mũi hung hăng:
“Không được! Nó nợ tụi tôi nửa năm nay rồi! Hôm nay phải trả bằng được!”
“Hoặc là đưa tiền, hoặc là... tôi đập quán!”
“Nhưng, nhưng tôi thật sự không có nhiều tiền vậy! Xin mấy người...”
“Ít lắm chuyện! Không trả tiền hả? Đập!”
Bọn đàn em xông lên đập phá quán, khách đang ăn hoảng sợ can ngăn:
“Người ta đã nói không có tiền, các anh đập thì ra được tiền chắc?”
“Con trai bà ta thiếu thì đi tìm nó, bắt nạt phụ nữ là hay ho lắm à?”
“Đủ rồi, mau dừng tay đi!”
Bà chủ cũng ôm lấy một gã van nài:
“Đừng đập, đừng đập! Đây là nồi cơm nhà tôi...”
Tên kia gạt mạnh, đẩy bà ngã lăn.
Ngay sau lưng là chảo dầu đang sôi ùng ục, mọi người xung quanh hoảng hốt hét toáng:
“Á! Gϊếŧ người rồi!”
“Tránh ra mau!”
“Chủ quán coi chừng!”
Bà chủ quay đầu lại, thấy con trai mình hốt hoảng chen qua đám người chạy tới:
“Mẹ!!”
Ánh nắng ban mai hắt xuống chói chang, sức nóng từ chảo dầu rát bỏng phả vào gáy, mái tóc bạc của bà bị hun đến cong quăn.
Bà nhắm mắt tuyệt vọng, như được giải thoát khỏi kiếp nhọc nhằn cả đời.
Nhưng đau đớn không ập đến.
Một lực mạnh từ sau lưng bất ngờ đẩy bà ra, cả người nghiêng về phía trước, ngã nhào vào lòng con trai.
Bà chủ run rẩy mở mắt, thấy chảo dầu vẫn sôi sùng sục, chỉ có vài sợi tóc cháy xém bốc mùi khét.
Hãi hùng tới mức chân mềm nhũn, bà quỵ xuống đất.
Con trai khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, vội ôm lấy bà run run kiểm tra:
“Mẹ, mẹ không sao chứ? Nói gì đi!”
Bọn đòi nợ cũng sợ khϊếp vía, chỉ định hăm dọa chứ nào muốn lấy mạng người.
Chúng nhìn nhau hoảng loạn, tên cầm đầu vội ra hiệu rút lui.