Số tiền cậu có đã xài hết, vất vả mới làm được tấm bảng hiệu, giờ lại thành ra thế này, sau này ai còn chịu đến nhờ xem mệnh nữa đây?
Thấy cậu để tâm đến món đồ chơi đó, Tưởng Dật cứ tưởng thật sự là đạo cụ cosplay.
Nhưng khi nhìn kỹ cây gậy gỗ gãy và mảnh vải nhăn nhúm, hắn không khỏi im lặng:
“Tự cậu làm à?”
Sở Trình gật đầu.
Thì ra là đạo cụ do chính cậu làm, nghèo khó thế này cũng cố gắng đi cos.
Tưởng Dật “xì” một tiếng, hào sảng nói:
“Đừng nhìn nữa. Nể tình hai ta vừa rồi cùng hoạn nạn, tôi sẽ tặng cậu một cái xịn hơn. Cho tôi số điện thoại đi, lúc nào đồ gửi tới, tôi tiện liên hệ.”
Sở Trình thoáng ngập ngừng.
Vật quý thế này mà người ta muốn cho không?
Nhưng vừa rồi hắn đúng là đã giúp mình, nhận chút ơn nghĩa cũng phải.
Cậu đỏ mặt, ngượng ngùng nói:
“Tôi... không có nhiều tiền như vậy... Nếu không, cho tôi nợ trước? Đợi có tiền, tôi trả lại cậu mua.”
“Hả? Trả tôi cái gì cơ?”
Tưởng Dật ngớ ra, mãi mới hiểu.
Hắn nhìn Sở Trình từ trên xuống dưới, nghi hoặc hỏi:
“Đừng nói với tôi là cậu chỉ có cái đồng hồ điện thoại dành cho trẻ con nhé?”
Nhóc này nhìn còn non, chẳng lẽ mới học tiểu học?
Ai ngờ Sở Trình còn ngây ngơ hơn:
“Đồng hồ điện thoại là gì?”
Tưởng Dật:
“...”
Sau một hồi “ông nói gà bà nói vịt”, cuối cùng hắn cũng hiểu thì ra Sở Trình mới từ núi xuống thủ đô, đừng nói điện thoại, ngay cả hầu hết đồ điện cậu cũng chưa từng dùng.
Tưởng Dật vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Thời buổi này mà còn có người sống nguyên thủy đến vậy sao?
Nhưng nghĩ lại trong giới nhà giàu cũng có chuyện đưa con cái bướng bỉnh lên núi ở ẩn, hắn chỉ cho là cha mẹ Sở Trình lập dị, cũng không nghĩ nhiều.
“Không có điện thoại thì thôi. Địa chỉ thì cậu có chứ? Ở đâu? Tôi cho người mang tới.”
Câu hỏi này khiến Sở Trình ngẩn ra.
Hôm nay cậu chưa kiếm được đồng nào, không biết ông anh môi giới còn chịu cho tá túc không.
Nếu để lại địa chỉ nhà anh ta thì không ổn, nhưng bản thân cậu lại chẳng có chỗ nào để ở.
Suy nghĩ một lúc, khi Tưởng Dật gần tưởng cậu sẽ đọc ra địa chỉ kiểu “gầm cầu”, thì Sở Trình chợt nhớ:
“Trường Trung học Quốc tế Kela. Cậu gửi đến đó cho tôi.”
“Cậu cũng học ở Kela à? Sao trước giờ tôi chưa thấy? Khoan, không đúng...”
Tưởng Dật ngạc nhiên, rồi bỗng nhớ ra điều gì, mặt sầm xuống, buột miệng chửi thề:
“Cậu là học sinh chuyển trường kia?”
Sở Trình ngơ ngác, nhìn Tưởng Dật người vừa mới vui vẻ trò chuyện với mình, nay lại trừng mắt khó hiểu.
Cậu đưa tay sờ mặt:
“Có gì không ổn sao?”
Tưởng Dật sực tỉnh, sắc mặt biến đổi mấy lần, cuối cùng chỉ lắc đầu:
“Không, không có gì.”
Đúng lúc này, có tiếng gọi tên Sở Trình.
Cậu quay đầu, thấy hai cô gái vừa được mình cứu, có vẻ có chuyện muốn nói.
Nghĩ rằng đây là hai khách hàng đầu tiên của mình, cậu liền xin phép rời đi.