Bình thường chúng chọn chỗ này để chặn đường người khác, nhưng nay thì tự biến mình thành cá trong chậu, thật chẳng hay ho.
Đàn em sắp khóc:
"Báo ca, hay là mình báo cảnh sát đi?"
Tên cầm đầu vốn đã hối hận chọc nhầm người, nghe thế thì gân xanh nổi đầy trán, gào lên:
"Báo cái đầu mày! Để ai biết thì sau này tao còn ngẩng mặt trên phố thế nào?!"
Chưa dứt lời, Tưởng Dật và Sở Trình đã chặn ngay trước mặt.
Khớp tay Tưởng Dật lại “rắc rắc” vang như sấm, còn Sở Trình thì mân mê ngón tay làm mấy động tác lạ lùng.
Chẳng hiểu sao, nhìn động tác ấy còn khiến bọn chúng run hơn cả khi đối mặt với Tưởng Dật.
"Mẹ kiếp, chẳng lẽ hôm nay bọn mình tiêu đời ở đây?"
Đúng lúc Sở Trình gần xong phép thuật, Tưởng Dật bỗng giật tai, mặt biến sắc:
"Cảnh sát đến rồi."
Sở Trình giật mình, phép lập tức thất bại.
Tưởng Dật lập tức quay người bỏ chạy, lúc ngang qua còn kéo theo Sở Trình:
"Lát nữa tách ra chạy, bị bắt thì tuyệt đối đừng khai tên tôi..."
Nói chưa dứt, vừa rẽ ngoặt đã đυ.ng ngay mấy cảnh sát vũ trang đầy đủ.
"Đứng yên! Ngồi xuống, ôm đầu, không được cử động!"
Sở Trình:
“...”
Tưởng Dật:
“...”
Mười phút sau, cả đám bị đưa về đồn.
Chưa rõ ai báo cảnh sát, cũng chẳng ai nói rõ ai là nạn nhân, nên công an còn phải xác minh bên nào mới là bị hại.
Tên cầm đầu và đàn em rõ ràng không phải lần đầu vô đồn, thành thạo ôm đầu ngồi xổm ở góc tường, còn rêи ɾỉ kể khổ:
"Là hai thằng đó đánh tôi! Các anh xem vết thương này, phải đòi lại công bằng cho tôi chứ!"
Đàn em cũng phụ họa, bằng vốn từ ít ỏi, miêu tả sống động cảnh đại ca bị hai thằng ấn xuống đất đánh thế nào, rồi cả bọn bị ép dồn vào ngõ cụt ra sao.
Nhưng trên mặt mấy cảnh sát toàn vẻ nghi ngờ.
Không lạ, bởi đám này bị tố cáo quá nhiều lần, mà vụ nào cũng xảy ra đúng chỗ bọn chúng hay chặn người.
Nhìn đầu tóc nhuộm loè loẹt, người thì xăm trổ lộn xộn, bảo chúng nó là nạn nhân thì ai tin?
Người ghi chép quay sang nhìn Sở Trình và Tưởng Dật, hai gương mặt trẻ trung sáng sủa, giọng nói cũng dịu lại:
"Có đúng vậy không?"
Sở Trình vừa định mở miệng, tay đã bị Tưởng Dật kéo.
Tưởng Dật lắc đầu dứt khoát:
"Chúng tôi không đánh ai hết."
Sở Trình:
“...”
Tên cầm đầu bật dậy, gào ầm:
"Mày nói láo! Mày..."
Chưa kịp nói xong, cảnh sát quát:
"Ngồi xuống! Ai cho anh đứng dậy?"
Gã đành tức tối ngồi thụp xuống, như con dâu bị bắt nạt, rêи ɾỉ:
"Đồng chí cảnh sát, hắn nói dối đấy!"
Cảnh sát chẳng thèm để ý, quay sang Sở Trình, gương mặt ngây ngô, dịu giọng:
"Cậu cứ nói thật, đừng sợ, ở đây không ai làm hại cậu được."
Sở Trình ngập ngừng gật đầu, vừa định giải thích thì Tưởng Dật đã chen vào, còn rưng rưng giả bộ đáng thương:
"Cảm ơn chú, chú đúng là ánh sáng chính nghĩa!"
Cảnh sát cau mày:
"Tôi đang hỏi cậu ta, không hỏi cậu."
Sở Trình quay sang nhìn Tưởng Dật, quả nhiên, hắn lại cướp mất cơ hội nói, còn tỉnh bơ than thở:
"Cậu ta bị câm."
Sở Trình:
“...”
Đối diện với ánh mắt nghi ngờ của cảnh sát và ánh mắt cầu khẩn chớp lia lịa của Tưởng Dật, Sở Trình ngẫm một giây rồi gật đầu.
Tên cầm đầu lập tức gào rú:
"Tao @%¥¥...!!!"